Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Kỉ niệm

Đêm khuya rồi, gần đi ngủ, dạo facebook chợt phát hiện ra thằng bạn cấp 3 up tập san của lớp lên, xem xong bao nhiêu kỉ niệm lại ùa về,và kéo theo đó là những tiếc nuối của đời hoc sinh đã đi qua, và đời sinh viên sắp kết thúc. Người ta nói đúng cái gì đi qua rồi mới tiếc, ngay lúc này đây, tôi mới thấy tiếc thật nhiều thật nhiều về khoảng thời gian đã qua của mình. Thấy tiếc vì mình đã không mài dũa khả năng viết lách để lấy một bài kỉ niệm trong tập san, dẫu biết là văn dở nhưng nếu cố k lẽ không được, nhớ lại ngày xưa trường tổ chức thi viết thì ghét lắm, viết năm ba chữ cho có lệ thôi, hic, giờ mới thấy giá trị. Thấy tiếc vì đã không tham gia văn nghệ, hát hò, đi chơi này nọ, thấy mình đã vô tình đẩy mình ra xa giữa một tập thể lớp đáng yêu như vậy, thấy tiếc vì đã k đi học được ngày cuối cùng của đời học sinh... và còn biết bao nhiêu cái tiếc nữa, để rồi giờ đây chỉ còn lại sự vấn vương.

4 năm đại học cũng nhanh quá, lại tiếc vì mình chưa thực sự để lại dấu ấn gì, chưa tham gia một cuộc thi, làm những gì mình thích, liều và ngu ngốc, hay hoạt động xã hội nhiều hơn. Thấy tiếc vì gần ra trường đã biết hết mấy bạn nhưng còn nhiều bạn chưa biết về mình. Thấy tiếc vì mình quá mờ nhạt trong một xã hội đầy màu sắc.
Đôi khi tự hỏi rằng là do mình hay do hoàn cảnh, chắc là do mình nhiều hơn, do mình chưa thực sự quyết tâm đó mà.

Chợt nhận ra con đường phía trước thật dài và thật gian nan, nhưng tự nhủ sẽ k cho bản thân mình bước lùi nữa, mà sẽ vươn lên, ít nhất sẽ một lần làm gì đó xứng đáng với sự tồn tại của chính mình. Quả thật đúng khi càng sống ta mới càng nhận ra giá trị của cs, chỉ có những thứ mất đi rồi thì mới thấy tiếc, chứ nếu còn hiện hữu thì sẽ k bao giờ nhận ra được.

Chắc là vẫn còn kịp nhỉ, còn kịp để sửa sai những lỗi lầm của chính mình, còn kịp để bắt đầu lại tất cả mọi thứ, như còn ven nguyên thuở nào, giờ đây mình từ hai bàn tay trắng đi lên, hẳn là muộn nhưng còn hơn không...

Vẫn còn đâu đó những vấn vương kỉ niệm, những nuối tiếc của quá khứ, những suy nghĩ cho ngày mai. Có đi qua thì mới tiếc mà vươn lên. Sẽ cố hết sức cho những chuỗi ngày sắp tới, sẽ tạo những hồi ức, kỉ niệm thật đẹp. Giờ mới thấy ngữ văn và anh văn thật quan trọng làm sao.

NGÀY MAI SẼ LÀ NGÀY CHO NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP HƠN, MỈM CƯỜI VÀ BƯỚC LÊN.
Cảm ơn ba mẹ, những người thầy, người cô, người bạn, tất cả mọi người đã cùng tôi bước qua những chặng đường đầu tiên của cuộc đời. Tôi sẽ luôn cố gắng. Chào thân ái!

Xin cho tôi một vé về giảng đường, về những ngày cắp sách tới trường nhé. :)))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét