Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Hôm nay tôi đi học:(((

      "Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường. Tôi quên sao được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

       Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này đã quen đi lại nhiều lần, nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đang có sự thay đổi lớn : hôm nay tôi đi học.

       Cũng như tôi, mấy bạn học trò bỡ ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim nhìn quãng trời rộng muốn bay nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những người học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ." (Tôi đi học - Thanh Tịnh)

Hôm nay tôi cũng đi học, nhưng không phải buổi tựu trường đầu tiên của thuở lên ba, lên bảy, cũng không phải là ngày đầu tiên bước vào giảng đường mơ ước. Con đường đến trường quanh co, khúc khủy, đầy khói bụi, mẹ cũng không dắt tay tôi đến trường như thuở nào nữa. Bọn học trò chúng tôi không còn bỡ ngỡ, e dè nữa, chúng tôi nhanh chóng tìm thấy nhau, trò chuyện vui vẻ, rôm rả, tay bắt mặt mừng như anh em lâu ngày mới gặp lại.

Còn nhớ thuở nào, mới vào ftu ôi chao thật ngưỡng mộ, nhìn những anh chị mặt đồng phục ngồi ở ghế đá học bài, sao mà thích thế, đó là lần đầu tiên tôi cảm giác tim mình nhảy nhót vui đến thế, ba cũng vui lắm. Rồi cái ngày ba lên xe về quê, con gái không biết làm gì mà dấu mặt lui sau mà khóc, chắc ba cũng khóc nên cũng vôi quay đi mà không nhìn con, chỉ nói :"con cố lên nhé". Và hôm nay đây, khi đi học buổi học có thể là cuối cùng của đời sinh viên, những kỉ niệm, kí ức ấy lại ùa về, nước mặt lại trào ra, nhanh quá sắp ra trường rồi kìa.

Bạn bè gặp nhau nói chuyện, ăn uống, tâm sự nhưng rồi cũng chia tay, ngày mai đây mỗi người một hướng đi, một lối rẽ, không biết có còn dịp mà tụ hội lại hay không. Chỉ biết rằng đây là những năm tháng mà không ai có thể quên được vì nó là đẹp nhất, là khoảng thời gian mà ta vui vẻ sống mà không phải buồn phiền lo lắng về những bon chen cuộc đời.

Hôm nay tôi biết thế nào là buồn và đau lòng, ba năm học mà hình như là mình chưa hề chụp một bức hình nào ở trường hay cổng trường cả. Đành hẹn dịp khác vậy, chắc là sẽ được thôi. Phải chăng khi kết thúc rồi ta mới nhận ra được những điều tốt đẹp mà bấy lâu nay mình lãng quên. Hôm nay, được nghe lại bài giảng của những giảng viên mình yêu thích và kính trọng thấy vui lắm và cũng ngộ nhận ra được nhiều điều. Nuối tiếc có, động lực cũng có, không có gì là quá muộn chỉ cần bắt đầu ngay từ bây giờ là được.

Trước mắt còn ngổn ngang bao nhiêu là thứ, sức khỏe cũng k còn được như trước, cũng nhiều chuyện buồn và bất ngờ xảy ra ngoài mong muốn, thôi thì cho qua hết để bắt đầu một tương lai mới. Bản thân mình là quan trọng và đáng được yêu thương, không thể cứ mãi ủ rủ như thế này nữa, quyết định là chỉ rơi nước mắt lần này thôi, k rơi thêm một lần nào nữa, không buồn nữa, vì tôi biết dẫu có rơi nữa thì cũng vậy mà thôi. 

Từ hôm nay tôi sẽ sống cho tôi, là chính tôi, là một con người vui vẻ, không than vãn, ủ rũ nữa, mà là hoạt bát, vui tươi và năng động. Trời mưa rồi cũng tạnh, đời buồn rồi cũng lại vui, chuyện hôm nay đâu biết mai ra sao, chỉ biết là sống tốt và hết mình cho hôm nay là được.

Nếu "THA THỨ cho người đã làm bạn tổn thương là một MÓN QUÀ dành cho họ. LÃNG QUÊN họ là một MÓN QUÀ dành cho chính mình"

Vậy thì tôi sẽ chọn cách lãng quên, vì tôi cần lãng quên để sống tiếp cho chính mình, vì tôi đã cho đi quá nhiều món quà rồi, và vì tôi cần món quà còn lại để sống và tồn tại.

Hôm nay lại một ngày nữa trôi qua mà tôi lại không làm được gì cả chỉ là ngủ và ngủ mà thôi, tôi mệt mỏi vô cùng. Vì tôi chỉ là người thứ ba đến sau mà thôi, chắc số tôi kém duyên trong mọi chuyện. Chiếc bát vỡ rồi lại chẳng thể đong đầy. có nhiều chuyện khiến tôi k hài lòng, buồn phiền suy nghĩ, là thế, quy luật của cs, ta vẫn phải sống và đi lên.

Tôi chợt nhận ra rằng, k ai có đủ can đảm và kiên nhẫn để ngồi lắng nghe mình tâm sự, chia sẽ, than vãn chỉ làm cho họ thấy chán mình thôi, thế là tôi lại đơn thân độc mã rồi. thôi thì từ nay tôi sẽ thay đổi lối sống, k như thế nữa, sẽ biểu hiện ra bên ngoài những điều tốt đẹp nhất, còn tâm sự thì xin giữ lại trong lòng.

Thôi thì lặng mình mà sống và vươn lên nhé, hãy yêu thương bản thân đừng để bị tổn thương nhé. :)))

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

My kool Ngoại Thương :)))

Trước khi viết vào chủ đề chính, xin được phép viết đôi dòng ngoài lề.
Thời buổi hiện nay, trên internet tràn ngập các thông tin, nên khi đọc một tin tức gì đó thì phải nhìn nhận từ nhiều khía cạnh, nhiều góc độ, chứ không nên nhìn phiến diện từ một phía để rồi có cái nhìn sai lệch về một vấn đề nào đó.
22 tuổi cũng đã đi gần được một phần tư quãng đời rời, đã đến lúc phải nhìn nhận mọi thứ ở một tầm cao hơn, chứ không tầm thường như trước được nữa, phải học cách sống, tự bảo vệ mình và yêu thương bản thân nhiều hơn, phải cố thực hiện những mục tiêu của mình nhiều hơn, ít ưu tư, buồn phiền, lo lắng đi.

Còn bây giờ là vào chủ đề chính, đang làm khóa luận mà thật tình là mình lười quá xá, không còn ao lâu nữa, nên phải bắt tay vao làm cho nó yên tâm, chứ không thì lo lắm, đang làm mó lên face xíu thì thấy clip MY COOL NGOẠI THƯƠNG, cầm lòng không đậu nên phải vào viết đôi điều. :)))

Mọi thứ trôi qua thật nhanh mới ngày nào vào trường với biết bao nhiêu là bỡ ngỡ, ấy vậy mà đã sắp ra trường rồi. Đúng là trường ngoại thương nhỏ bé lắm, nhưng ngoại thương trong tôi thì to lớn và vĩ đại lắm. Hồi đó vào được ngoại thương là cả niềm vinh hạnh lớn đối với không chỉ bản thân mà còn với gia đình nữa. Giờ nghĩ lại không trách được ai, chỉ trách bản thân mình sao quá lười biếng không lo chăm chỉ học hành để giờ đây khi gần ra trường rồi mà kết quả không lấy gì làm khả quan cho lắm, hic.

Không như những bạn cùng trang lứa, tôi không được năng động cho lắm, có lẽ vì thế mà tôi ít bạn cs ít màu sắc và âm thanh, tôi k có nhiều thứ mà mọt người bình thường có, và có nhiều thứ mà ngược lại một người bình thường không có. tôi chọn cho mình cách sống lặng lẽ nép mình trong góc tối, trong khoảng không gian của mình. phải nhiều lúc tôi cũng tiếc nuối lắm, nhưng mà làm sao nhỉ, tôi sẽ cố gắng trong khoảng thời gian còn lại của cuộc đời mình. Âu cũng không thể trách hoàn toàn cho số phận được có chăng chỉ là trách chính mình mà thôi.

Tôi muốn đi nước ngoài bởi tôi thích cảm giác đến một nơi mới bắt đầu lại mọi thứ cs của mình ( đang yên lặng bỗng nghe tiếng dép lách cách kh biết chuyện gì xảy ra, ai ngờ là chị Nguyệt lên cho quà, hihi bỗng thấy vui vui. con người ta đúng là khó tính thật đấy nhưng nếu như mình sống biết điều và tốt với họ thì cũng không đến nỗi nào đâu, đôi khi im lặng mà để cho mọi chuyện im ắng cũng thật là tốt biết bao.)
Tôi thích được tham quan đi du lịch và hơn nữa muốn tìm kiếm một cs tốt đẹp hơn. Muốn có nhiều bạn bè, mối quan hệ hơn. Đôi khi đến một nơi nào đó để bắt đầu lại mọi thứ cũng tốt lắm. Dù nhiêu lúc k hài lòng với con người của chính mình ở hiện tại, nhưng đôi lúc cũng thấy tính cách mình có phần nào đó tốt và đáng khâm phục, thôi thì con người mà sẽ có lúc này lúc kia, quan trọng là ta biết yêu quý bản thân, phát huy những cái tốt và loại bỏ những cái xấu là được rồi. :)

Sắp ra trường rồi khóa luận đang thúc mình rồi, hic hic, ra trường k biết có xin được việc hay không, mình chỉ sợ khi đi làm rồi thì k còn thời gian để học av và thực hiện những dự định của mình nữa, nhưng mà nếu như mình thật sự muốn thực hiện ước mơ của mình thì nhất định là sẽ thực hiện được thôi, chắc chắn là như vậy, đó là điều mà không có gì phải bàn cãi cả. Cứ cố lên, có hi sinh thì mới nhận lại được đúng những gì mà mình đã bỏ ra chứ, cứ tự mỉm cười và cố gắng thôi.

Thôi k than nữa mình đi làm khóa luận đây, em nó cũng quan trọng lắm đấy, hehe.^^

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Lo sợ :(((

Không lẽ tôi đã sai, đã quá nóng vội và chưa suy nghĩ thấu đáo.
Chẳng lẽ sau giông sẽ là mưa bão kéo đến. Con người mà tôi từng coi là bạn thân bây giờ tôi không đủ tự tin để mở miệng ra nói chuyện với họ.
Phải chăng tôi đã quá tự tin vào mọi thứ sẽ đi theo đúng như hướng mà mình nghĩ, tôi lo sợ quá, lòng tự tôn của tôi quá cao, không cho phép tôi quay đầu lại mà chỉ là đi về phía trước mà thôi.
Co phải tôi đang đánh mất tự do của mình, đang rời khỏi một cái hang này để đến một cái hang khác. Tôi chán cái nơi mà tôi đang sống, và cũng không mấy hứng thú với cái nơi mà mình sắp đến. Tôi cảm thấy mất lòng tin với thái độ và cách sống của mọi người. Một tuần qua thật lâu thật chậm làm sao, tôi không làm được gì cả, cả tâm trạng cũng không tốt nữa.
Là tôi đã sai khi cứ có tư tưởng rằng, cứ để đấy làm sau cũng được, ở đây nguyên một tuần mà tôi không viết đươc một chữ nào, vậy khi qua đó mọi thứ mới mẽ và không biết chuyện gì sẽ xảy ra liệu trong một tháng ngắn ngủi thì tôi có thể làm được gì. Liệu tôi có đủ dũng khí để sống tốt, thực hiện được ước mơ của mình hay không? hay một năm, hai năm, năm năm, mười năm nữa cs của tôi cũng vậy, chỉ dậm chân tại chỗ mà thôi.
Thật khó để tìm ra một chỗ dựa vững chắc cho bản thân mình, ngay lúc này đây và ngay tại nơi này đây tôi cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng.
Bình thường qua chơi thì như vậy, lúc sống thì sao???
Mà sao tất cả mọi thứ tôi đều phải là người lo lắng, gồng mình ra chịu hết, sao tôi phải lo lắng quá nhiều thứ vậy. Tôi mệt mỏi quá, dù sao thì cũng muốn sống riêng một mình thôi.
Ánh mắt mọi người, cách nói chuyện, cư xử của họ, tôi làm gì sai hay sao, sao lại đối xử với tôi như thế.
Sao trước mặt ba mẹ lúc nào tôi cũng phải luôn tỏ ra vui vẻ cơ chứ, khi thật sự mình đang cảm thấy rất tồi tệ. Thật không biết khi nào thì mới thoải mái, ngủ một giấc cho ngon.
Chẳng lẽ tôi sắp phải vào một cái lồng son thiếp vàng hay sao, nhung nào có sung sướng gì chỉ có cô đơn mà thôi.
Tủi thân khi hiên tại đang sống với em gái mà còn tệ hơn là sống một mình, cái cảm giác, linh cảm mọi thứ sao mà tồi tệ quá. Thật cuộc đời quá đơn độc, mình không thương mình thì ai thương mình đây???
Đây là cs mà mình đã lựa chọn ư? Mọi thứ xung quanh quá ồn ào và một mỏi làm sao, lại ko tìm được ai để nói chuyện chia sẻ cả, lại đành phải một mình âm thầm chịu đựng vậy thôi. Mình có đang được hạnh phúc và có một cs tốt không? Khi nào thì mình mới có được một tầm nhìn đủ rộng đủ bao quát để nhìn mọi thứ đây??? Để biết được cái gì là xấu cái gì tà tốt? Làm sao để có một cs không phụ thuộc vào người khác đây, làm sao để có thể sống mà chỉ quan tâm tới mình nghĩ gì, muốn làm gì đây???

Phải chăng đã đến lúc nhìn nhận lại cs và thay đổi, đúng là không tin ai được ngoài mình, vì bản thân mình là quan trọng nhất. :(

Thôi cs mà phải có lúc thế này lúc thế kia, quan trọng là những lúc như thế ta biết làm gì đó để vượt lên, chắc chắn rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.
Đôi lúc phải sống và nghe theo bản thân mình xem thử nó cần gì muốn gì, chư ko phải cứ nghĩ cho ba mẹ là tốt. Vì mình sống chứ không phải ba mẹ sống, mình cũng cần có cảm nhận, cs của riêng mình chứ. Thôi đi rửa chén, tắm rửa mai tính tiếp. Đừng bao giờ chối bỏ quá khứ, vì có qk thì mới có hiện tại rồi tương lai. Cũng đừng nên quá chắc chắn về mọi thứ, hãy cho mình một đường lùi nha. Cũng đừng tiêu tiền phung phí và tốn kém, có tiền là trên hết để còn đề phòng những tình huống bất trắc. Dù sao thì sau mọi chuyện ta cũng sẽ học hỏi được cái gì đó, tốt thôi, sẽ trưởng thành thôi mà. Cứ tin tưởng vào ngày mai mọi thứ sẽ tốt đẹp và ok hơn, cố lên nhé.
:)))

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Hic haiza,

Mình viết nãy giờ mà giờ nó out hết rồi, rõ chán, nhưng thôi có than thở thì cũng k được gì, đằng nào thì nó cũng đã mất hết có than thở thì cũng k có nữa, mà dù sao thì đó là một entry buồn, mất cũng k sao. Mình chỉ muốn tóm tắt lại là thế này.
Mình nuối tiếc vì những gì đã lãng phí trong thời gian qua, mình nuối tiếc, nên giờ muốn thực hiện ước mơ của mình, mình phải học tiếng anh thật nhiều và đầu tư thật nhiều thời gian hơn nữa.

Con người ta cái bản ngã, cái tôi cá nhân quá lớn, mà đôi khi để vuột mất khỏi tầm tay những gì quý giá, đáng trân trọng nhất. Iu thương một người là tốt, nhưng iu thương nhiều quá mà đôi khi ta trở nên ích kỉ, mù quáng. Chia tay đâu có phải là hết, làm chấm dứt tất cả. Đôi khi ta không sai, mà đúng là đằng khác nhưng ta vẫn là người chủ động níu kéo, đơn giản vì ta cần, ta cảm thấy nó quan trọng. Bỏ đi thì không đáng, thấy cũng tội, đôi khi còn bị ám ảnh trong cả giấc mơ nữa. Thôi thì ta cứ làm theo những gì con tim mách bảo đi, chí ít hãy một lần nói tất cả để mình ra đi đi được nhẹ nhàng và dễ chịu. :)

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Chuyển nhà :(, :)

Cảm xúc đan xen lẫn lộn, đó chính xác là những gì đang tồn tại trong mình, mới biết chiều qua thôi, trong lúc ăn cơm chị Hà nói là chị sẽ chuyển đi, rồi hỏi là mấy đứa có muốn đi cùng không, mới đầu mình đồng ý.... Nhưng sau một hồi tính đi tính lại thì lại thấy không ổn, tính là thôi ở lại 3 đứa, nhưng mà mắc quá, kiếm thêm người mới thì mình không thích, vì mình không thích phải làm quen thích nghi với một người xa lạ, rồi chưa kể là có bao nhiêu chuyện không lường trước được nữa. Sau một hồi quyết định suy nghĩ đã quyết định là thôi sẽ qua nhà chị Nguyệt ở, biết là sẽ có bao nhiêu khó khăn, những điều mà ngay cả mình không lường trước được, nói chung là nhiều thứ lắm, nhưng đã quyết định là sẽ chuyển. Ba nói đúng người nam kẻ bắc trước sau gì rồi cũng chia li, sống đến giờ cũng là tốt rồi, coi như đây là bước ngoặt đi, thay đổi để có một cs tốt hơn, chẳng phải mình đã muốn thế sao, chỉ có điều là nhanh quá, và có nhiều thứ mình chưa nghĩ tới. :P

Vốn dĩ cs mà lúc nào không có thay đổi, quan trọng là ta thay đổi để có một cs tốt đẹp và ổn định hơn. Hy vọng lần thay đổi này sẽ mang lai cho mình một cs mới màu sắc hơn. Mình cũng muốn ổn định nhanh hơn, vì chỉ còn một tháng nữa là phải nộp bản nháp cho thầy rồi mà mình chưa làm gì cả, mình không muốn bị dao động, xáo trộn và phức tạp, mình cần phải chuẩn bị mọi thứ cho cs mới của mình nhiều màu sắc đa dạng và tươi đẹp hơn.

Đi cũng không có chi phải luyến tiếc, chỉ tiếc khi thấy con người ta sao mà kì cục quá, thay đổi nhiều quá, sống với nhau hơn 3 năm, nhưng rốt cuộc không biết người ta nghĩ gì, bộ mặt thật của họ là sao. Buồn cảm thấy có gì đó mất mát, vốn dĩ muốn níu kéo chút gì đó còn vương lại, nhưng thôi giờ thì phải chấm dứt tất cả, bởi lẽ ngay từ đầu đã không hợp, không có duyên phận, nên thôi thì sớm muộn gì cũng có ngày này thì thà sớm hơn một tí để ta bắt đầu một cs mới tốt đẹp hơn chút xíu.
Phủi tay hết tất cả những gì không thuộc về mình, một lần bước đi và không quay lại, quá khứ chỉ là qk, hiện tại và tương lai mới quan trọng.

Mình sẽ học vì tương lai của mình, sẽ cố gắng thực hiện những ước mơ, đam mê, mục tiêu của mình. Cố lên nhé. Cùng bắt đầu một cs mới nào, gần hết đời sinh viên mà tôi vẫn bơ vơ, ra đi để tìm kiếm một tri kỉ. :)))

Mỉm cười và bước lên =)))

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Chiều mưa một ngày giữa tháng 10

Hôm nay, mình không làm được gì cả, mình đang thật sự rất buồn và thất vọng với chính mình nhiều lắm, phẫn nộ với bản thân vô cùng, hàng loạt câu hỏi cứ hiện hữu trong đầu mình đến phát mệt, mình không lúc nào cảm thấy vui vẻ, thoải mái và hài lòng với cs hiện tại chút nào.

Mình không hiểu sao luôn nghĩ rằng phải đi nước ngoài chí ít được một lần thì mới mong thay đổi được cs hiện tại này được. Mình biết bao nhiêu lần tự hỏi nếu như gia đình mình có điều kiện, nếu như mình xinh đẹp, cao ráo, năng động thì sao, cs của mình ở hiện tại có khác gì không? đó là câu hỏi mà mình lúc nào cũng muốn tìm câu trả lời, có vẻ như mình đang ghen tị và than vãn quá nhiều thì phải???

Phải làm sao đây??? Mình nghĩ giàu hay nghèo là tại số trời là quan điểm hoàn toàn sai lầm, là do bản thân, số phận của chúng ta nằm trong tay chúng ta mà.

Thực sự đã đến lúc mình phải bước ra khỏi cái vỏ bọc này, cái vỏ bọc của sự yếu ớt, hèn nhát để mà vươn lên, phải năng động tự tìm cơ hội thôi, ba mẹ chỉ sinh ra ta thôi chứ không lo cho ta hết cả cđ được, mình phải tự nuôi thân lo cho tương lai của mình thôi, giàu hay nghèo la do ở mình cả mà ra.

Phải thay đổi từ những điều nhỏ nhặt nhất, vì cs không bao giờ ngừng quay ta sẽ bị lạc lõng nếu như không cố gắng hòa nhập.

Vì tương lai và những điều tốt đẹp. cố lên thôi. :)))

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Những điều thú vị mà mình đã quên lãng :)))

Hôm nay, tôi nhận ra được những điều thú vị mà mấy lâu nay thì ra mình đã quên hoặc đưa nó vào dĩ vãng mà mình khong hề hay biết. :)

Sáng nay, mình đã làm một bản cam kết, nghe cũng ngồ ngộ, nhưng mình đã suy nghĩ thật kĩ, những gì mình đã lãng phí, những gì mình đã và chưa làm được và mình đã cụ thể hóa tất cả ra và cam kết là sẽ làm và thực hiện thật là tốt. Vì đơn giản là mình có nhiều thứ mà mình muốn làm lắm, mình không muốn có một cs như hiện tại đâu.

Chiều nay khi bắt tay vào làm khóa luận thì mình mới ngộ ra được rất nhiều điều mà trước đây mà mình chưa nhận ra, thật thú vị và cũng thử thách nhiều lắm, nhưng mình sẽ cố gắng đầu tư hết mình, vì những gì mà mình muốn làm.hể

À chiều nay có một chị bên ATL gọi điện thoại đến tư vấn đi du học. Mình chợt nhận ra là mình muốn đi du học, xuất ngoại biết bao nhiêu từ năm nhất đến giờ, nhưng mình lại chưa bao giờ chủ động làm gì để tìm kiếm cơ hội cả thậm chỉ là cả việc học tiếng anh. Rồi ngay cả khi đi làm, mình cũng có ý định muốn săn học bổng đi du học, vậy mà giờ đây mình cũng chưa làm gì cả. Mình biết có thể công ty tổ chức này không giúp được gì nhiều cho mình, nhưng quan trọng là mình đã biết mình thực sự mình muốn gì và mình sẽ làm gì để đạt được nó. Mình muốn xuất ngoại nhưng theo con đường học hành chứ không phải là kết hôn hay gì đó, mình muốn chinh phục kiến thức. Mình biết mình không giỏi nhưng mình đang cố để hoàn thiện vào tạo cho mình nhiều cơ hội hơn. Mình sẽ cố, cơ hội không bao giờ tắt cho những người cố gắng tìm kiếm nó.

Cố lên nhé. Một niềm vui nhỏ, nhưng là động lực để cho ta biết là mình muốn sống muốn được tự khẳng định, được thực hiện ước mơ của mình chứ không chỉ đơn giản là tồn tại.
Vui để sống để thực hiện niềm tin, lý tưởng, ước mơ của mình nhé, cô bé của tôi. =)))

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Chuyện của ngày hôm nay thứ 3 ngày 8 tháng 10 :P

Chiều nay lên trường gặp thầy để sửa đề cương chi tiết, may mắn thay là thầy không sửa gì hết, nhưng mà thấy lo lắm, lo vì mình chưa làm được gì hết, lo lắm.
Con người ta ai cũng thay đổi hết, nên nhiều lúc thấy lòng tin của mình lung lay lắm. thôi thì đối xử tốt được với ai thì cứ cố gắng vậy, chứ biết làm sao, miễn sao mình thấy thoải mái là được rồi. Mình thầm nghĩ, thui thì cũng không còn sống chung với nhau được bao nhiêu nữa, chí ít thì cũng nên lưu giữ những kí ức tốt đẹp nhất.
Nói lại chuyện học tiếng Anh sao mà thấy mung lung quá trời luôn á. Học tốn tiền, nhưng không biết là mình học sẽ đi tới đâu, đạt được những gì, hoàn toàn mù mờ và không biết gì hết. Huhu, phải làm sao đây, muốn học giỏi tiếng Anh, muốn tự tin giao tiếp nhưng không biết sao mà khó thế.
À vì nghĩ dạy rồi nên từ giờ sẽ không có lương lại phải chi tiêu tiết kiệm rồi, muốn nhanh kiếm được việc làm cho rồi.
Mình lười quá.
Lòng bộn bề, ngổn ngang nhiều thứ quá mà không biết phải làm sao, hic hic. Phải làm sao đây, lại là câu hỏi đó, hic.
???
Ai giúp tôi với, đang rảnh rỗi dễ sinh nông nổi lắm.

???

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Mất dạy học :(

Hôm nay con mắt trái nháy là biết có chuyện không lành rồi, đang dạy học thấy không khí cũng vui lắm, đến khi con bé đưa tiền thì mình vui lắm, đùng một cái nó nói em bận đi học nên nghỉ từ hôm nay nha chị, khi nào học lại thì em kêu. Mình nghe xong mà sốc không còn gì để nói luôn, hic hic. Dẫu biết là trước sau gì cũng có ngày hôm nay nhưng mà mình vẫn sốc, phải cố lắm để giữ được vẽ bình tĩnh, lúc về còn mưa nữa chứ, sao mà lòng buồn khôn tả nỗi. Bây giờ thì đỡ hơn nhiều ùi, lúc đi trên đường về mình nghĩ nhiều thứ lắm.

Có lẽ đúng là mình học ngoại thương, nhưng điều đó không có nghĩa là mình giỏi hoàn toàn, mình phải cố gắng thật nhiều nếu không thì tất cả đều là vô nghĩa cả. Mình tự thấy mình dạy cũng khá là nhiệt tình, kiến thức cũng không đến nỗi nào, có lẽ là đối với những đứa trẻ như thế thì mình cần phải nghiêm hơn, đôi khi dễ dàng và thân thiện với nó quá cũng không được. Và mình chợt nhận ra một điều rằng, mình còn quá non nớt, đây mới chỉ là bị đuổi dạy, giá như mình là người nói lời đó thì có giá hơn. Huống hồ gì sau này đi làm còn biết bao nhiêu là chuyện nữa. Mình nghĩ rồi mình không có gì mà phải buồn cả, đây là một bài học cho mình, khi một cơ hội này kết thúc đồng thời một cơ hội mới sẽ mở ra thôi. Quan trọng là mình làm gì để cho cơ hội đó đến với mình mà thôi. :)))

Mình không muốn làm một người hiền lành như mọi người vẫn thấy nữa, mình muốn là một người cá tính, cá tính sao mà hay đến thế, từ giờ mình sẽ thay đổi và sống theo cách mà mình muốn.>_<

Chiều nay cô nhắn tin cho mình nói là đi học lại mình vừa vui mà vừa lo, vui vì sắp đi học mà lo mà đi học thì tiền đâu là đóng học phí cơ chứ. Rùi đùng một cái cô lại nhắn tin là không đi học được vì có một số người bận không sắp được lịch. Mình chợt nhận ra mình đang lãng phí quá nhiều thơi gian, đây là khoảng thời gian quý báu mà mình còn lại trước khi bước vào vòng xoáy cuộc đời, khoảng thời gian vui vẻ vô lo vô tư, vậy mà mình lại không biết tận dụng thiệt là lãng phí. Bao nhiêu kế hoạch ước mơ đề ra đâu hết cả rồi, mới có những chuyện cỏn con như vậy mà làm không được thì sau này những chuyện lớn hơn sẽ ra sao. Mình mà không tự tìm kiếm cơ hôi thì ai sẽ cho minh cơ hội đây??? Càng nghĩ vậy mình thấy càng phải cố gắng hoàn thành nó, mình sẽ không đi dạy mà tranh thủ ở nhà viết khóa luận cho xong trong tháng 10 và học tiếng anh thi toeic, nhớ khi đang ôn thi tin thì mình mong có thời gian để ôn thi toeic biết bao sao giờ có thời gian rồi thì lại nhác cơ chứ. Mình không chắc là mình xin việc thì sẽ được ngay nên mình sẽ xin lần từ tháng 11 đến tháng 1 không lẽ lại không có, còn hơn là ngồi một chỗ chờ đợi sao. <_>

Hôm nay ba gọi điện nghe Hưng nói chuyện chợt phát hiện ra mình còn nhiều thứ muốn làm cho gia đình lắm, Phúc Hiệp thật dễ thương và năng động, sau này chắc là cá tính lắm. Mình còn nợ Hưng một máy in, nếu mình cố gắng thì sẽ làm được thôi, mình còn muốn bắt K+ cho papa nữa. À thấy mình vô duyên quá, gọi cho ba cứ nói là ba đi bắt trọn gói đi ạ, mà không gởi tiền thì làm sao mà ba đi được chứ, hic hic. Mình sơ ý quá. Nghèo không phải là cái tội, nhưng nó làm cho ta ko làm được những gì mà mình muốn cho gia đình, nghèo làm cho ta lu mờ, bị người đời coi thường. Không thể sống cuộc sống như thế này được, phải tự mình tạo dựng cuộc sống cho mình thôi. Cố lên nhé.

Không có gì là quá tệ lắm, đôi khi nghĩ ông trời đúng là có mặt thật, con sẽ không oán hận hay than trách vì mình đã mất việc, mà sẽ lấy đó làm một bài học, động lực cho bản thân, thất bại là mẹ của thành công mà. Con sẽ vươn lên, tự tìm hiểu lí do vì sao mà mình lại như vậy, tại sao mà mình chưa hoàn thiện để cố gắng sửa đổi mình cho hoàn thiện hơn, con sẽ tự mình tìm kiếm cơ hội cho mình, không ai có thể cho mình cơ hội ngoài trừ mình tự tạo ra nó. Con phải sống cuộc sống của con, thực hiện ước mơ của con, vì con không muốn ai sống cs của mình, hay bắt mình thực hiện ước mơ của họ.

Con sẽ cố gắng và con tự tin là con làm được. Bắt đầu ngay từ hôm nay và ngay bây giờ, cs là do ta lựa chọn mà. =)))

Thành công sẽ đến khi ta hội đủ cơ hội cộng với sự cố gắng nỗ lực hết mình và tìm kiếm nó. Đã tìm ra mục tiêu và phương hướng cho những ngày dài sắp tới, thực hiện thôi nào. ^_^
:3
Đang thật sự thấy vui lắm, hihi. :)))

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Ngày 3 tháng 10 - Ngày lạnh trời mưa :(

Thế là tháng 10 đã được 3 ngày rồi đó, nhanh quá nhỉ! Nhanh đến chóng mặt luôn á.

Mấy hổm rầy mình bị chứng mất ngủ hành hạ, ôi chao cực khổ vô cùng. Ngày nào cũng ngủ đến gần trưa và mệt mỏi lắm, sáng dậy xong lại không muốn học hành gì nữa hết á, huhu. Ai bảo mình lười thế này cơ chứ.

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Viết cho ngày đầu tiên của tháng 10 - Em trai của tôi :)))

Mặc dù cậu em của tôi sinh tháng 9 nhưng trong entry đầu tiên này của tháng 10, tôi lại muốn viết về nó-đứa em yêu quý của tôi. Nhà có 4 chị em, nhưng không phải ai cũng thân thiết với nhau hết, nhưng được cái là hai chị em tôi lại rất thân với nhau, lại còn nói chuyện tâm sự nữa chứ, hihi.

Em tôi ốm lắm, nhưng được cái là cao. Sinh thời lúc sinh em ra thì cũng là lúc gia đình khó khăn đủ đường nên cũng không có điều kiện cho em uống sữa, ăn uống đàng hoàng, nên hay đâu ốm lặt vặt lắm. cụng may trời thương nên giờ cũng đã hơn nhiều rồi. Nhớ lại khi mới cai sữa, nhà không có điều kiện đến lon sữa cũng không có cho nó uống, rồi lại còn bị tiêu chảy, có lần đi chích thuốc suýt tí nữa thì chết mất. Nói chung là cũng trải qua nhiều giai đoạn lắm, giờ nhớ lại nhiều lúc còn thấy buồn và đau lòng lắm.

Nhưng con người ta không được cái này thì cũng được cái khác, em tôi tuy không đẹp trai và ít nói, nhưng lại là một đứa trẻ rất siêng năng, chăm chỉ, làm việc gì cũng có ý chí, nghị lực hết, thật là đáng khâm phục phải không nào?

Giờ khi mình sắp ra trường rồi thì phải lo cho em nhiều hơn nữa, muốn cho em vào đây học, muốn cho nó học thật nhiều thứ mà nó muốn, muốn rèn luyện cho nó thành một người đàn ông thật tuyệt vời. Bản thân mình cũng đang cố tạo cho gia đình một nền tảng thật vững chắc, vì đối với con trai mà nói hoàn cảnh gia đình cũng là một phần để nó tạo lập gia đình. Hơn thế nữa, mình sẽ cố gắng duy trì kế hoạch của mình là cho Hưng học tiếng Anh khi còn học cấp 3 để sau này không bị mất gốc, muốn làm được những gì mà mình muốn, thì bản thân phải có tài chính vững vàng mới được.

Quyết chiến quyết thắng:)