Hic hic đây là lần thứ 3 kể từ khi đi ở đường phố sài gòn bị cá vàng thổi còi, huhu. Lần thứ nhất, đi đường Tôn Đức Thắng bị thổi, xin quá trời luôn, với lại là năm nhất nữa nên được tha, mà ông đó hiền hiền còn đỡ. Lần thứ hai thì đi với Thủy lần đó mất 150k thì phải, không nhớ. Còn lần này bi đát hơn nhiều, đúng là mắt trái nháy xui thiệt, lần này nháy nhiều lắm, tận 3 lần luôn, mà lần nào cũng ghê, trời xui đất khiến thế nào k biết, hic hic. Cũng do tâm lí cứ thấy ca là sợ, chứ nếu cứ đi bình thường chậm mà chắc thì đâu đến nỗi, cũng chính vì sợ hãi không tự tin vào khả năng của mình mà mới đi sai đường mới vi phạm giao thông, huhu, đúng là ngu, ta ngay thẳng thì có gì mà phải sợ cơ chứ, lần sau cứ đàng hoàng mà đi, gặp mấy thằng cha đó càng phải tỏ rõ vẻ tự tin hơn, chứ k được lo sợ. Hồi chiều mà có tiền đút 100k đi là khỏe rồi, hic giờ bị thu bằng lái lại tốn 600k đây k biết sao nữa. Đúng là đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Nhưng mà nói đi thì cũng nói lại, hôm nay mình học hỏi được nhiều điều lắm, thấy cái xã hội VN sao mà tệ nạn, ngành công an giao thông sao mà thối nát, mục rữa quá đi, chẳng bù cho nước ngoài, hic. Biết trước đằng nào cũng mất tiền, mà mình vi phạm nên k tránh khỏi thì mình phải hành mấy thằng cha đó cho đã mới được, chắc tại thấy mình là con gái nên vậy, hic hic. Mình chợt nhận ra sống trên đời phải có bản lĩnh, hiền nhưng k nhục, k để người ta coi thường. Mình tha nộp phạt vào ngân sách nhà nước còn hơn xuống nước hạ mình, năn nỉ mấy loại người đó, thật vô liêm sỉ, k biết một ngày ăn được bao nhiêu, sống mà k nghĩ hậu về sau.
Tiền đối với mình hiện tại là to thật, 600k chứ ít ỏi gì, nhưng mà mất đi còn kiếm lại được, chứ danh dự nhân phẩm mất đi thì đâu có kiếm lại được, thôi thì một bài học nhớ đời, lần sau hãy cứ làm đúng là được, cũng đừng dại dột đưa ra bất cứ thứ gì, cũng đừng năn nỉ, hạ thấp mình, có lỗi thì nhận và sửa lần sau k như vậy nữa. Con người đôi khi sống cũng cần có phép tắt của riêng mình.
Mình cũng tư duy tích cực giữ lắm thôi thì của đi thay người cũng k nên vì nó mà buồn than oán trách, cũng do mình, phải vui vẻ mà sống và tìm cách xử lý thôi, chứ biết sao. Hãy cứ lạc quan lên mọi thứ đều sẽ đucợ giải quyết. Quan trọng nhật ngay lúc này, phải giữ gìn sk, lo ôn thi toeic cho tốt, học TA cho đàng hoàng, chứ thấy mình năm 4 rồi mà bập bẹ thua mấy em năm 2 nhục quá. Bên cạnh đó kiếm tiền chuộc bằng, hic. K được buồn lo lắng, suy nghĩ lạc quan mọi thứ đều có cách giải quyết cả. Hãy cứ mạnh mẽ lên, cố lên.
À mình cũng k kể cho ai hết đb là gia đình, vì đây là cái dại, cái ngu của mình, mình phải tự gq, mình lớn rồi, sau này tự kiếm sống rồi thấy khó quá, phải khởi nghiệp thôi, thôi xem như một bài học nhé. Mọi chuyện chấm dứt tại đây, giờ thì chăm chỉ lên nào, chí ít mình cũng phải sống đúng với con người, nguyên tắc của mình, torng mọi hoàn cảnh phải bình tĩnh, lịch sự, đừng có kéo người khác vào, vì hành động đó thật kinh tởm làm sao.
Cứ cố lên, đường còn dài lắm, luật nhân quả còn đó, đời người mà, hãy là chính mình, nghèo cho sạch rách cho thơm. Hãy mỉm cưới và bước lên nhé, đâu rồi cũng qua thôi, cuối năm xui thì đầu năm hên. Hết... (còn j nữa mà k nhớ, hic, dạo này trí nhớ kém cần ngủ sớm)
Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013
phân vân...???
Tôi nên làm gì đây, khi hiện tại cuộc sống của mình đang ngày càng tệ, đứng giữa ranh giới giữa tốt và xấu, k biết nên phải làm gì. Bởi lẽ chỉ cần sa chân một cái thì sẽ rơi vào hố sâu mà không bao giờ đứng lên được nữa, mà nếu bản lĩnh và kiên trì thì sẽ vượt lên được chính bản thân mình, sẽ gặt hái được nhiều thành công. Phải chăng tôi là một người tệ ý chí kém cỏi như vậy, nói nhiều mà chẳng làm được bao nhiêu, đôi khi thấy ghê rợn con người mình thật, phải làm sao đây cho phải.
Tôi k biết, thật sự không biết phải làm gì, trước kia tôi thiết nghĩ mình hơn nhiều người nhưng giờ nhìn lại mình thua nhiêu người lắm về tất cả mọi mặt. Nhìn lại mấy chị em trong họ hàng thấy mình lép vế hẳn ra, chắc ba mẹ buồn lắm khi thấy con gái mình như vậy.
Hôm nay đã có điềm khóa luận tốt nghiệp công nhận thầy cô chấm nhanh quá. Được 8.5 nói chung là được A thì cũng mừng giữ lắm, nhưng mà nhìn lại thấy cũng hơi tiếc nếu mình mà cố hơn nữa thì đã được đóng bìa mạ vàng rồi, mà đôi khi thấy như vậy cũng tốt vì dù sao mình thấy thật ái ngại nếu như để đàn em phát hiện ra bài mình chẳng có gì hay ho cả, toàn copy thôi. Nghĩ đi nghĩ lại sao thấy mình ý thức, nghị lực kém quá, ngày nào cũng như ngày nào, k có gì tiến bộ cả. Phải chăng mình không có phong cách sống thật rồi, nên giờ khi đứng ở nhiều ngã mình không biết đi đâu về đâu??? Rồi mình thiết nghĩ nhiều chuyện quá, mình mong muốn ước mơ nhiều thứ nhưng sao k cố hết sức để mà thực hiện nó chứ, sao cứ mãi để cho nó nằm yên trên giấy, k lấy một nghị lực mà thực hiện chứ/. Nhớ lại muốn làm một chuyến đi du lịch để xả stress sau khi hoàn thành xong kl mà vẫn chưa làm được, kiếm việc làm củng chưa, rồi ôn thi toeic để lấy cái bằng cũng k đâu vào đâu, tiền thì đã đóng mà gần một tuần nay k có lấy một chữ, đừng nói là thua người khác, mình đang thua chính bản thân mình.
Một ngày của mình trôi qua thật chán làm sao, hết ăn rồi lại nằm, lên mạng đến độ mỏi vai gáy mà còn k đi ngủ, ngày nào cũng như ngày nào, cái cs buồn chán này là do mình gây ra. Mình phải làm sao đây??? Phải làm sao để thoát khỏi hiện tại buồn chán, trước mắt là phải đi ra ngoài, k ở nhà nữa, phải dằn lòng lại những ham muốn sở thích cá nhân, phải phấn đấu, k rên rỉ thôi thì coi như là trước khi mình về quê ăn tết phải hoàn thành nhiệm vụ thi toeic đã, rồi sẽ apply thêm mấy job nữa và đặc biệt là phải vui vẻ thật nhiều. Thôi thì tự mình cứu mình thôi cs này là của mình mà.
Mới có hơn một tuần mà chán dễ sợ tưởng sắp chết tới nơi, thôi đi ngủ, phải yêu thương bản thân mình chút, chứ sk quan trọng mà, tại sao biết rồi mà còn làm lơ được, thà k biết thì thôi.
cuộc đời như một vở kịch mà ta phải đóng nhiều vai, thôi thì gđ này hãy cứ vui lên nhé, cứ có niềm tin và cố gắng thì sẽ làm được thôi, đã đến lúc phải tự bươn chải lo cho cs của chính mình rồi đó Nhi ơi, tất cả mọi thứ nằm trong tầm tay của mình, hãy cố mà với nhé, hãy làm nhiều hơn nói nhé. :)))
Tôi k biết, thật sự không biết phải làm gì, trước kia tôi thiết nghĩ mình hơn nhiều người nhưng giờ nhìn lại mình thua nhiêu người lắm về tất cả mọi mặt. Nhìn lại mấy chị em trong họ hàng thấy mình lép vế hẳn ra, chắc ba mẹ buồn lắm khi thấy con gái mình như vậy.
Hôm nay đã có điềm khóa luận tốt nghiệp công nhận thầy cô chấm nhanh quá. Được 8.5 nói chung là được A thì cũng mừng giữ lắm, nhưng mà nhìn lại thấy cũng hơi tiếc nếu mình mà cố hơn nữa thì đã được đóng bìa mạ vàng rồi, mà đôi khi thấy như vậy cũng tốt vì dù sao mình thấy thật ái ngại nếu như để đàn em phát hiện ra bài mình chẳng có gì hay ho cả, toàn copy thôi. Nghĩ đi nghĩ lại sao thấy mình ý thức, nghị lực kém quá, ngày nào cũng như ngày nào, k có gì tiến bộ cả. Phải chăng mình không có phong cách sống thật rồi, nên giờ khi đứng ở nhiều ngã mình không biết đi đâu về đâu??? Rồi mình thiết nghĩ nhiều chuyện quá, mình mong muốn ước mơ nhiều thứ nhưng sao k cố hết sức để mà thực hiện nó chứ, sao cứ mãi để cho nó nằm yên trên giấy, k lấy một nghị lực mà thực hiện chứ/. Nhớ lại muốn làm một chuyến đi du lịch để xả stress sau khi hoàn thành xong kl mà vẫn chưa làm được, kiếm việc làm củng chưa, rồi ôn thi toeic để lấy cái bằng cũng k đâu vào đâu, tiền thì đã đóng mà gần một tuần nay k có lấy một chữ, đừng nói là thua người khác, mình đang thua chính bản thân mình.
Một ngày của mình trôi qua thật chán làm sao, hết ăn rồi lại nằm, lên mạng đến độ mỏi vai gáy mà còn k đi ngủ, ngày nào cũng như ngày nào, cái cs buồn chán này là do mình gây ra. Mình phải làm sao đây??? Phải làm sao để thoát khỏi hiện tại buồn chán, trước mắt là phải đi ra ngoài, k ở nhà nữa, phải dằn lòng lại những ham muốn sở thích cá nhân, phải phấn đấu, k rên rỉ thôi thì coi như là trước khi mình về quê ăn tết phải hoàn thành nhiệm vụ thi toeic đã, rồi sẽ apply thêm mấy job nữa và đặc biệt là phải vui vẻ thật nhiều. Thôi thì tự mình cứu mình thôi cs này là của mình mà.
Mới có hơn một tuần mà chán dễ sợ tưởng sắp chết tới nơi, thôi đi ngủ, phải yêu thương bản thân mình chút, chứ sk quan trọng mà, tại sao biết rồi mà còn làm lơ được, thà k biết thì thôi.
cuộc đời như một vở kịch mà ta phải đóng nhiều vai, thôi thì gđ này hãy cứ vui lên nhé, cứ có niềm tin và cố gắng thì sẽ làm được thôi, đã đến lúc phải tự bươn chải lo cho cs của chính mình rồi đó Nhi ơi, tất cả mọi thứ nằm trong tầm tay của mình, hãy cố mà với nhé, hãy làm nhiều hơn nói nhé. :)))
Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013
Là tựa gì nhỉ?
Mới nghe được một câu thật là hay: "Vấn đề không nằm ở bạn đến từ đâu, mà là bạn tiến xa được đến đâu".
Hôm nay thế là đã hơn hai tháng kể từ ngày mình chuyển qua đây và cũng là từng đó ngày mình sống trong u tối, đai khổ, buồn chán, nói chung hình như k phải là một cs của con người thì phải. Mình không muốn miêu tả thêm nó nữa, chỉ đơn giản là muốn phải làm gì đó để cải thiện cs hiện tại, phải thay đổi ngay từ bây giờ để có cs tốt đẹp hơn, chứ không phải là chờ đến một thời điểm nào nữa. Chỉ đơn giản thế thôi!
Con người ta lúc nào cũng chỉ muốn nói những gì mà mình muốn nói và chỉ muốn nghe những thứ gì mình muốn nghe. Chính vì thế nên mới có nhiều chuyện xảy ra, vậy sao không nói những gì người khác muốn nghe, nghe những thứ mà đôi khi mình không muốn. Đừng nên nhìn đời thiển cận ở một góc nhìn hãy cho mình nhiều góc nhìn. Mình chợt nhận ra trong hai tháng vừa qua cs của mình thật tệ làm sao, chao ôi. Sao mình có thể sống và chịu đựng nhỉ. Hic. Mình chợt nhìn lại những gì đã đi qua, mình luôn nói là mình nhường xe, vậy thử hỏi ngược lại nếu có xe mình có việc k??? Đừng trách người, trách đời mà hãy trách chính mình ấy. Hãy dũng cảm đối mặt tất cả mọi thứ.
Cả đời mình nhìn lại hình như chưa bao giờ mình làm việc nghiêm túc và cố gắng cả, lúc nào cũng chỉ muốn bỏ cuộc, xấu hổ quá. Thế nên giờ mình phải làm gì đó, làm những gì mình thích nói những gì mình muốn nghe.
Nhìn lại thì đúng là 4 năm đại học còn nuối tiếc quá, nhưng chẳng lẽ cứ mãi thế hoài, phải thay đổi phải làm gì đó để khỏi nuối tiếc chứ. À còn cái này nữa, hằng ngày mình thấy rất nhiều tấm gương thành công, mình nghĩ rằng mình phải tự tin là mình làm được, chứ đững nghĩ khó rồi thụt lùi, bỏ qua đằng sau và đánh mất cơ hội của mình, chưa thử thì sao mà biết cơ chứ, biết đâu đó là cơ hội của mình mà do mình bỏ lỡ thì sao.
À dạo này gần noel thời tiết lạnh và cảm thấy cô đơn, mình cần phải làm gì đó cho chính mình, thôi mình học toeic đây, chaizo. I can do it.!
Hôm nay thế là đã hơn hai tháng kể từ ngày mình chuyển qua đây và cũng là từng đó ngày mình sống trong u tối, đai khổ, buồn chán, nói chung hình như k phải là một cs của con người thì phải. Mình không muốn miêu tả thêm nó nữa, chỉ đơn giản là muốn phải làm gì đó để cải thiện cs hiện tại, phải thay đổi ngay từ bây giờ để có cs tốt đẹp hơn, chứ không phải là chờ đến một thời điểm nào nữa. Chỉ đơn giản thế thôi!
Con người ta lúc nào cũng chỉ muốn nói những gì mà mình muốn nói và chỉ muốn nghe những thứ gì mình muốn nghe. Chính vì thế nên mới có nhiều chuyện xảy ra, vậy sao không nói những gì người khác muốn nghe, nghe những thứ mà đôi khi mình không muốn. Đừng nên nhìn đời thiển cận ở một góc nhìn hãy cho mình nhiều góc nhìn. Mình chợt nhận ra trong hai tháng vừa qua cs của mình thật tệ làm sao, chao ôi. Sao mình có thể sống và chịu đựng nhỉ. Hic. Mình chợt nhìn lại những gì đã đi qua, mình luôn nói là mình nhường xe, vậy thử hỏi ngược lại nếu có xe mình có việc k??? Đừng trách người, trách đời mà hãy trách chính mình ấy. Hãy dũng cảm đối mặt tất cả mọi thứ.
Cả đời mình nhìn lại hình như chưa bao giờ mình làm việc nghiêm túc và cố gắng cả, lúc nào cũng chỉ muốn bỏ cuộc, xấu hổ quá. Thế nên giờ mình phải làm gì đó, làm những gì mình thích nói những gì mình muốn nghe.
Nhìn lại thì đúng là 4 năm đại học còn nuối tiếc quá, nhưng chẳng lẽ cứ mãi thế hoài, phải thay đổi phải làm gì đó để khỏi nuối tiếc chứ. À còn cái này nữa, hằng ngày mình thấy rất nhiều tấm gương thành công, mình nghĩ rằng mình phải tự tin là mình làm được, chứ đững nghĩ khó rồi thụt lùi, bỏ qua đằng sau và đánh mất cơ hội của mình, chưa thử thì sao mà biết cơ chứ, biết đâu đó là cơ hội của mình mà do mình bỏ lỡ thì sao.
À dạo này gần noel thời tiết lạnh và cảm thấy cô đơn, mình cần phải làm gì đó cho chính mình, thôi mình học toeic đây, chaizo. I can do it.!
Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013
The heirs :)))
Mới xem xong tập cuối của Người thừa kế và hiện tại giờ đang có rất nhiều cảm xúc. Phim kết thúc nói chung là cũng có cái kết khá là viên mãn tuy không phải cuối cùng ai cũng có được hạnh phúc của mình, nhưng đó là cách họ lựa chọn, là cuộc sống của họ. Dù sao thì mình cũng thấy khá hài lòng với cái kết này, ý nghĩa và để lại nhiều bài học cho bản thân mình. Mình thích cái kết của 10 năm. Gần đây khi đọc được một tâm sự của một anh 25 tuổi, mình chợt nhận ra thật nhiều điều. Cái tuổi từ 18-25 thật đẹp làm sao, cái tuổi mà ta muốn làm gì thì làm, muốn tung hoành ngang dọc hay làm bất cứ điều gì mà ta muốn... Đôi khi mình tự nhìn lại mình, quả thật mình của bây giờ, hiện tại cũng không khá hơn của quá khứ là bao nhiêu, nếu không muốn nói là tệ hơn, nếu không làm gì đó thì tương lai chắc sẽ tệ hơn. Một ngày của mình ngắn ngủi, buồn chán và tù túng quá, phải làm sao đây???
Không thể cứ mãi sống như vậy mà đôi khi cần phải xem 5, 10 năm hay thậm chí 2 năm nữa mình sẽ muốn là người ntn, không thể mãi chỉ nghe những thứ mỉnh muốn nghe, làm những thứ mình muốn làm được, đã đến lúc phải làm những thứ mà mình không muốn. Nghĩ lại thật nhanh 365 ngày như một con thoi vô hình quay mãi không ngừng, hồi đêm mình mới đọc lại một tờ nhật kí mà mình ghi cách đây một năm, nhìn lại sau một năm mọi thứ vẫn như vậy không có gì thay đổi, rồi mình chợt nhớ cách đây 2,5 mình xem tập 1 của phim này và nghĩ khi nào hết phim sẽ là lúc phải nộp khóa luận, thế mà cũng đến rồi. Có đôi lúc mình nghĩ ối kl phải làm sao đây, vậy mà giờ cũng làm xong, tuy chưa hài lòng lắm và còn phải chỉnh sửa khá nhiều. Nhưng lại nghĩ đấy cái gì khó đến mấy rồi cũng làm được, núi cao thì sẽ có núi cao hơn. Một năm sau ngay thời điểm này mình sẽ ntn nhỉ, chắc phải làm gì đó để một năm sau nhìn lại không phải nuối tiếc...
Không thể cứ mãi sống như vậy mà đôi khi cần phải xem 5, 10 năm hay thậm chí 2 năm nữa mình sẽ muốn là người ntn, không thể mãi chỉ nghe những thứ mỉnh muốn nghe, làm những thứ mình muốn làm được, đã đến lúc phải làm những thứ mà mình không muốn. Nghĩ lại thật nhanh 365 ngày như một con thoi vô hình quay mãi không ngừng, hồi đêm mình mới đọc lại một tờ nhật kí mà mình ghi cách đây một năm, nhìn lại sau một năm mọi thứ vẫn như vậy không có gì thay đổi, rồi mình chợt nhớ cách đây 2,5 mình xem tập 1 của phim này và nghĩ khi nào hết phim sẽ là lúc phải nộp khóa luận, thế mà cũng đến rồi. Có đôi lúc mình nghĩ ối kl phải làm sao đây, vậy mà giờ cũng làm xong, tuy chưa hài lòng lắm và còn phải chỉnh sửa khá nhiều. Nhưng lại nghĩ đấy cái gì khó đến mấy rồi cũng làm được, núi cao thì sẽ có núi cao hơn. Một năm sau ngay thời điểm này mình sẽ ntn nhỉ, chắc phải làm gì đó để một năm sau nhìn lại không phải nuối tiếc...
Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013
Ba mẹ tôi :)))
Lẽ ra giờ này đây phải lo ngồi mà hoàn thành cho xong bài khóa luận, vì chỉ còn một ít nữa thôi mà, nhưng hôm nay có quá nhiều thứ làm cho mình phải suy nghĩ nên mình phải lên đây viết thì mới có thể yên tâm mà học được. Hehe.
Ba mẹ tôi... Người đời có câu đại loại như thế này, con cái không bao giờ chọn được ba mẹ, đó là duyên phận từ mấy ngàn kiếp trước rồi, nhưng chúng ta có thể chọn cách sống, lối sống cho chính mình. Mình tính viết lên facebook, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thôi thì cứ tự mình viết ở đây và cảm nhận là được rồi.
Tôi may mắn khi ba mẹ tôi yêu thương và lo lắng cho chị em tôi hết tất cả mọi thứ, từ khi chúng tôi còn đỏ hỏn cho đến khi đã gần trưởng thành 21 tuổi rồi. Dù sau này có thể tự túc và lo thân cho mình được, nhưng nhưng tôi vẫn mãi được muốn trong vòng tay ba mẹ mình. Ba mẹ tôi chỉ làm nông thôi, quanh năm bận rồi, đầu đội trời chân đạp đất, vất vả lắm, cũng có lúc tôi thấy ghen tị khi ba mẹ của mấy đứa bạn, người làm nghề này, chức nọ, oai lắm, sang lắm. Nhưng càng lớn tôi càng hiểu được nhiều thứ, nghề nào cũng cao quý, quan trọng là ba mẹ luôn yêu thương và lo lắng cho mình. Tôi k muốn miêu tả ở đây ba mẹ tôi như thế nào, chỉ muốn bày tỏ cảm nhận của mình, lòng biết ơn với ba mẹ mà thôi...
Cả nhà đang mong tôi về lắm, mẹ lại còn nói với Hiệp là một tháng nữa chị Hai về, chắc con bé mong lắm. Ơn trời phật hai đứa em sau thương chị lắm. Thấy mới đó mà nhanh quá, vèo cái 4 năm đã xong, cũng chưa làm được gì, thôi thì giờ bắt đầu vậy. Cũng muốn về nhà sớm, nghỉ ngơi cho sướng vì sau này đi làm là bận lắm, đâu có thời gian rảnh rỗi, mẹ cũng muốn mình về nghĩ ngơi, chơi, tết vào rồi đi kiếm việc. Nhưng ngặt nỗi về nhà thì đâu có tiền mà mình thì hứa hẹn với mấy đứa em nhiều quá. Không biết làm sao nữa,hic hic.
Nói đến chuyện làm khóa luận, tham khảo thì tốt chứ mà copy thì k ok tí nào, mình muốn bài của mình thì phải là một cái gì đó của riêng mình, đặc biệt, chứ k phải của ai khác, biết còn nhiều khuyết điểm, nhưng mình sẽ cố hết sức. Chỉ còn 3 ngày nữa mình sẽ cố hết sức, à đã nói thì phải làm, chaizo, cố lên nhất định sẽ thành công.
Thứ hai sẽ nộp cv hẹn lâu quá rồi, đồng thời sẽ đi đki thi toeic. thứ 6, 7, CN làm xong khóa luận, vậy là cũng sắp xong, nhanh quá nhỉ. cố lên nhé.
À phải tranh thủ làm một bộ ảnh giáng sinh kỉ niệm chứ. Mấy năm nay cs nhạt quá :P
Ba mẹ tôi... Người đời có câu đại loại như thế này, con cái không bao giờ chọn được ba mẹ, đó là duyên phận từ mấy ngàn kiếp trước rồi, nhưng chúng ta có thể chọn cách sống, lối sống cho chính mình. Mình tính viết lên facebook, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thôi thì cứ tự mình viết ở đây và cảm nhận là được rồi.
Tôi may mắn khi ba mẹ tôi yêu thương và lo lắng cho chị em tôi hết tất cả mọi thứ, từ khi chúng tôi còn đỏ hỏn cho đến khi đã gần trưởng thành 21 tuổi rồi. Dù sau này có thể tự túc và lo thân cho mình được, nhưng nhưng tôi vẫn mãi được muốn trong vòng tay ba mẹ mình. Ba mẹ tôi chỉ làm nông thôi, quanh năm bận rồi, đầu đội trời chân đạp đất, vất vả lắm, cũng có lúc tôi thấy ghen tị khi ba mẹ của mấy đứa bạn, người làm nghề này, chức nọ, oai lắm, sang lắm. Nhưng càng lớn tôi càng hiểu được nhiều thứ, nghề nào cũng cao quý, quan trọng là ba mẹ luôn yêu thương và lo lắng cho mình. Tôi k muốn miêu tả ở đây ba mẹ tôi như thế nào, chỉ muốn bày tỏ cảm nhận của mình, lòng biết ơn với ba mẹ mà thôi...
Cả nhà đang mong tôi về lắm, mẹ lại còn nói với Hiệp là một tháng nữa chị Hai về, chắc con bé mong lắm. Ơn trời phật hai đứa em sau thương chị lắm. Thấy mới đó mà nhanh quá, vèo cái 4 năm đã xong, cũng chưa làm được gì, thôi thì giờ bắt đầu vậy. Cũng muốn về nhà sớm, nghỉ ngơi cho sướng vì sau này đi làm là bận lắm, đâu có thời gian rảnh rỗi, mẹ cũng muốn mình về nghĩ ngơi, chơi, tết vào rồi đi kiếm việc. Nhưng ngặt nỗi về nhà thì đâu có tiền mà mình thì hứa hẹn với mấy đứa em nhiều quá. Không biết làm sao nữa,hic hic.
Nói đến chuyện làm khóa luận, tham khảo thì tốt chứ mà copy thì k ok tí nào, mình muốn bài của mình thì phải là một cái gì đó của riêng mình, đặc biệt, chứ k phải của ai khác, biết còn nhiều khuyết điểm, nhưng mình sẽ cố hết sức. Chỉ còn 3 ngày nữa mình sẽ cố hết sức, à đã nói thì phải làm, chaizo, cố lên nhất định sẽ thành công.
Thứ hai sẽ nộp cv hẹn lâu quá rồi, đồng thời sẽ đi đki thi toeic. thứ 6, 7, CN làm xong khóa luận, vậy là cũng sắp xong, nhanh quá nhỉ. cố lên nhé.
À phải tranh thủ làm một bộ ảnh giáng sinh kỉ niệm chứ. Mấy năm nay cs nhạt quá :P
Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013
Chỉ một chút thôi nhé :(((
Chỉ một chút thôi cho tôi lơ đãng, mơ mộng chút thôi nhé. Tính đến thời điểm này sẽ chuẩn bị là noel và tết dương lịch thứ 4 tôi đón ở Sài Gòn, nhưng sao thấy cô đơn và buồn quá. Nhìn mà xem kia dân tình ào ào đổ ra đường hàng đêm để chụp hình dạo phố sg lộng lẫy, còn tôi mãi quanh quẩn nơi đây bốn góc tường, xe không tiền cũng không. Tôi chợt hỏi là mình đang sống hay tồn tại đây. Thứ 2 tuần sau nữa là nộp khóa luận rồi, chỉ còn chờ điểm và thi chính trị nữa thôi là xong. Hi vọng mọi thứ sẽ ok, nhưng không biết sao thấy lo lắng quá, mãi mà vẫn chưa kiếm được việc làm hic hic, đêm nào cũng thao thức hết.
Mà nói đi thì cũng nói lại, phải xem lại chính mình, khóa luận là một tp của đời sinh viên và mình đã thực sự làm gì nào. Không mình muốn nó là của mình chứ không phải là một bài copy, mình muốn được điểm cao, muốn mọi thứ phải hoàn hảo. Mình còn đang dự tính đi thi toeic, rồi con ielts nữa, bao nhiêu là thứ muốn làm. Không thể sống như thế này được nữa rồi, mình chán lắm. Thiết nghĩ nếu như chăm chỉ đi làm thì giờ có thể đi du lịch rồi, muốn về nhà, nhưng cũng muốn có tiền, cảm thấy bất lực .....
Phải tự vấn lòng lại xem vì sao người ta làm bài tốt được thầy phê ok trong khi đó mình thì quá nhiều lỗi, rõ ràng là mình chưa đầu tư thích đáng rồi. Mình phải quyết tâm trong ngày hôm nay là phải hoàn thành, làm cho xong để mai đi in, phải tập cái tính cho quen, không thể để nước đến chân mới nhảy nữa, thời đại nào rồi, phải tự lo thân cho rồi, không thì ai lo cho đây. Hôm nay phải xong nhất định là thế, mai sẽ đi in và nộp CV, xem kìa mình trì hoãn lâu quá trời rồi luôn đó, không được như vậy nữa, thôi cố lên nhé ^^ hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp mà mình sẽ đạt được, cũng đừng so đo tính toán mà hãy xem lại mình rồi mọi thứ sẽ ok thôi, mình không cô đơn, chaizo :)))
<3
Mà nói đi thì cũng nói lại, phải xem lại chính mình, khóa luận là một tp của đời sinh viên và mình đã thực sự làm gì nào. Không mình muốn nó là của mình chứ không phải là một bài copy, mình muốn được điểm cao, muốn mọi thứ phải hoàn hảo. Mình còn đang dự tính đi thi toeic, rồi con ielts nữa, bao nhiêu là thứ muốn làm. Không thể sống như thế này được nữa rồi, mình chán lắm. Thiết nghĩ nếu như chăm chỉ đi làm thì giờ có thể đi du lịch rồi, muốn về nhà, nhưng cũng muốn có tiền, cảm thấy bất lực .....
Phải tự vấn lòng lại xem vì sao người ta làm bài tốt được thầy phê ok trong khi đó mình thì quá nhiều lỗi, rõ ràng là mình chưa đầu tư thích đáng rồi. Mình phải quyết tâm trong ngày hôm nay là phải hoàn thành, làm cho xong để mai đi in, phải tập cái tính cho quen, không thể để nước đến chân mới nhảy nữa, thời đại nào rồi, phải tự lo thân cho rồi, không thì ai lo cho đây. Hôm nay phải xong nhất định là thế, mai sẽ đi in và nộp CV, xem kìa mình trì hoãn lâu quá trời rồi luôn đó, không được như vậy nữa, thôi cố lên nhé ^^ hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp mà mình sẽ đạt được, cũng đừng so đo tính toán mà hãy xem lại mình rồi mọi thứ sẽ ok thôi, mình không cô đơn, chaizo :)))
<3
Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013
Quá khứ, hiện tại và tương lai...
Hôm nay là sáng thứ 7, lúc mình ngủ dậy thì My đã đi làm từ thuở nào rồi k biết, ngủ nướng xíu đến 9.30 thì đi ăn sáng, xem ch trình thư giãn cuối tuần thấy có câu nói này khá hay. "Trong cs ai cũng muốn thành công và sẽ thành công theo nhiều cách, nhưng quan trọng là sự thành công đó phải đi kèm với danh dự và lòng tự trọng." Phải ai cũng có quyền hạnh phúc, thành công, tất cả là do sự cố gắng, nỗ lực của họ, xung quanh mình có biết bao nhiêu tấm gương thành công. Em gái mình đã đạt đến mức lương 11tr một tháng khi chỉ là sinh viên năm 3. Thật đáng tự hào làm sao nhưng cùng đó cũng đem lại cho mình biết bao là áp lực. :(((
Mình muốn về nhà sớm lắm, nhưng thiết nghĩ về sớm mà làm gì, ở nhà không có tiền cs gò bó lắm, nếu cin được việc làm thì về sẽ có tiền thoải mái hơn, nhưng đồng nghĩa thời gian ở nhà cũng ngắn ngủi hơn. Phải chấp nhận hi sinh thôi. CS của mình tự lúc nào đã trở nên nhàm chán như vậy cơ chứ, càng già thì mình mới thấu hiểu ra nhiều thứ, kiếm một người tri kỉ để tâm sự thật là khó biết bao. Bạn bè ư, kiếm một người theo đúng nghĩa đó thật sự là khó khăn. Khi còn ở bên nhau còn thăm hỏi, khi đã rời xa thật rồi, thì tất cả mọi thứ cứ thế mà tan biến trôi đi theo mây gió. Không có ta họ vẫn đi chơi, cười nói vui vẻ như thường mà thôi, vậy thử hỏi ta là gì đây??? Ta chỉ đơn giản là ta mà thôi... Chỉ có mình mới mang lại cs và niềm vui cho mình,mà muốn vậy thì phải k ngừng nỗ lực vươn lên, chứ đâu ai cho sẵn đâu cơ chứ, cứ nghĩ những gì mình đã viết ra xem đến giờ vẫn chưa được gì cả...
Đừng buồn cũng đừng thất vọng khi cs không đi như ta mong muốn, hãy cứ vui vẻ lên, cứ tiến về phía trước là được rồi, ai cũng có quyền được vui vẻ hạnh phúc, từ ngay bây giờ ngày hôm nay hãy cố lên, không thể tiếp tục cs này được rồi, cần phải làm gì đó, chaizo, cuối năm rồi hãy mang lại cho mình một niềm vui và động lực. Năm nay muốn có một giáng sinh vui vẻ, một cái tết an lành, một công việc thú vị và một cs mới, chỉ đơn giản thế thôi...
Mình muốn về nhà sớm lắm, nhưng thiết nghĩ về sớm mà làm gì, ở nhà không có tiền cs gò bó lắm, nếu cin được việc làm thì về sẽ có tiền thoải mái hơn, nhưng đồng nghĩa thời gian ở nhà cũng ngắn ngủi hơn. Phải chấp nhận hi sinh thôi. CS của mình tự lúc nào đã trở nên nhàm chán như vậy cơ chứ, càng già thì mình mới thấu hiểu ra nhiều thứ, kiếm một người tri kỉ để tâm sự thật là khó biết bao. Bạn bè ư, kiếm một người theo đúng nghĩa đó thật sự là khó khăn. Khi còn ở bên nhau còn thăm hỏi, khi đã rời xa thật rồi, thì tất cả mọi thứ cứ thế mà tan biến trôi đi theo mây gió. Không có ta họ vẫn đi chơi, cười nói vui vẻ như thường mà thôi, vậy thử hỏi ta là gì đây??? Ta chỉ đơn giản là ta mà thôi... Chỉ có mình mới mang lại cs và niềm vui cho mình,mà muốn vậy thì phải k ngừng nỗ lực vươn lên, chứ đâu ai cho sẵn đâu cơ chứ, cứ nghĩ những gì mình đã viết ra xem đến giờ vẫn chưa được gì cả...
Đừng buồn cũng đừng thất vọng khi cs không đi như ta mong muốn, hãy cứ vui vẻ lên, cứ tiến về phía trước là được rồi, ai cũng có quyền được vui vẻ hạnh phúc, từ ngay bây giờ ngày hôm nay hãy cố lên, không thể tiếp tục cs này được rồi, cần phải làm gì đó, chaizo, cuối năm rồi hãy mang lại cho mình một niềm vui và động lực. Năm nay muốn có một giáng sinh vui vẻ, một cái tết an lành, một công việc thú vị và một cs mới, chỉ đơn giản thế thôi...
Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013
Tháng 12 (cont)
Hôm bữa đang viết dở dang quá, nên giờ phải viết cho xong, con người mình có cái hay là thích viết nhất kí, dẫu bao nhiêu lần như một, nhưng vẫn thích vì thấy thoải mái. :)))
Trước hết là nói những chuyện xảy ra ngày hôm nay đã, rồi cont cái entry hôm bữa... sáng nay dậy sớm, đi học, bận rộn, thấy đời thật ý nghĩa, và càng thấm thía một ngày trôi qua thật là nhanh làm sao. Vèo một ngày mà không làm được gì cho ra hồn cả, chắc phải xem lại việc sử dụng thời gian của mình, hình như càng rảnh thì càng không sx được thời gian thì phải. ???
Sáng nay chị Nguyệt bảo mình dọn lên kia ở (phòng trên). Nói chung sao nhỉ, mình linh cảm đúng thiệt, tự nhiên hôm qua chui lên xem phòng đó mới ghê. Mà thế cũng tốt, trên đó vừa rộng rãi, thoáng mát lại yên tĩnh nữa, lại không nóng như dưới đây, nhưng vấn đề là mình phải kiếm gì làm màn đây, hic. Thế là lại mất công dọn dẹp, bưng đồ lên nữa, không khác chi dọn nhà hic, ngay từ đầu mà ở trên đó luôn thì tốt biết mấy. Mà thôi vậy cũng tốt , chị bảo sắp có khách lỡ dì vào thì cũng phiền, chị lại khó xử. Không biết mình có làm gì phật lòng anh chị k, vì đôi khi 2 chị em có hay to tiếng, nhác đổ rác và chùi nhà, còn lại thì ok hết, anh chị tốt lắm, không biết có thể ở đến khi nào. Lên phòng trên mình chỉ ngại nỗi không bắt được mạng với lại ở xa quá sợ nghe không tốt, mình lo cho cái xe lắm, an ninh có vẻ không tốt thì phải. Hic. <_> À lên trên đó không có gương, hic mình kh thể nào chịu đựng nổi việc k nhìn thấy mình trong gương, cũng k có nước nóng nữa, huhu, phải tắm sớm thôi, dạo này sao mà lười quá xá.
Hôm nay làm bài kiểm tra ielts mà thấy thật tệ, thì ra mình vẫn cứ cắp sách đi học rồi lại về mà không review gì cả, thiệt k chịu nổi mình, xấu hổ rồi cũng k làm, hẹn hò mãi, thì ra là do mình chứ k phải ai khác, đừng trách sao mình cứ mãi thụt lùi như thế. Mình lúc nào cũng hứa hẹn quá nhiều, đem lại quá nhiều hy vọng cho gia đình. cơ hội thì lúc nào cũng có, những quan trọng ta có giơ tay ra lấy kh, có chuẩn bị những điều kiện cần thiết không thì mới là vấn đề. Bây giờ không thay đổi thì sau này 10, 20 năm nữa cũng thế thôi. Ngẫm mà xem một ngày, một tuần, một tháng rồi một năm trôi qua thật nhanh làm sao. biết thời gian này năm sau mình có còn thực hiện được những gì mà mình đã bỏ lỡ không. Cứ chơi thì cứ mãi thấy rảnh rỗi, nhưng hãy bắt tay vào học mà xem, sẽ k có thời gian đâu, sao không lo học đi, sao cứ hẹn và làm mất cơ hội hoài như vậy cơ chứ. Công việc, cứ hẹn hoài, có cái cv với cover letter mà viết k xong thì nói gì, chẳng trách bn cơ hội tốt cứ vuột mất, mình tìm việc chứ việc đâu có tìm mình.
Có quá nhiều thứ rồi nói mãi mà làm gì, quan trọng là phải thực hiện, cơ hội là do mình tạo ra try your best nhé. Cứ đi về phía trước chắc chắn sẽ ok thôi, cố lên nhé, tương lai đang mỉm cười và phụ thuộc vào mình đó. Nhất định mình sẽ làm được những gì mình muốn.
Chaizooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooo
>_<
Bây giờ viết mail, thư, cv, cover letter. mai phải dọn nhà rồi, chắc mất một ngày đó nhỉ, hic hic.
Trước hết là nói những chuyện xảy ra ngày hôm nay đã, rồi cont cái entry hôm bữa... sáng nay dậy sớm, đi học, bận rộn, thấy đời thật ý nghĩa, và càng thấm thía một ngày trôi qua thật là nhanh làm sao. Vèo một ngày mà không làm được gì cho ra hồn cả, chắc phải xem lại việc sử dụng thời gian của mình, hình như càng rảnh thì càng không sx được thời gian thì phải. ???
Sáng nay chị Nguyệt bảo mình dọn lên kia ở (phòng trên). Nói chung sao nhỉ, mình linh cảm đúng thiệt, tự nhiên hôm qua chui lên xem phòng đó mới ghê. Mà thế cũng tốt, trên đó vừa rộng rãi, thoáng mát lại yên tĩnh nữa, lại không nóng như dưới đây, nhưng vấn đề là mình phải kiếm gì làm màn đây, hic. Thế là lại mất công dọn dẹp, bưng đồ lên nữa, không khác chi dọn nhà hic, ngay từ đầu mà ở trên đó luôn thì tốt biết mấy. Mà thôi vậy cũng tốt , chị bảo sắp có khách lỡ dì vào thì cũng phiền, chị lại khó xử. Không biết mình có làm gì phật lòng anh chị k, vì đôi khi 2 chị em có hay to tiếng, nhác đổ rác và chùi nhà, còn lại thì ok hết, anh chị tốt lắm, không biết có thể ở đến khi nào. Lên phòng trên mình chỉ ngại nỗi không bắt được mạng với lại ở xa quá sợ nghe không tốt, mình lo cho cái xe lắm, an ninh có vẻ không tốt thì phải. Hic. <_> À lên trên đó không có gương, hic mình kh thể nào chịu đựng nổi việc k nhìn thấy mình trong gương, cũng k có nước nóng nữa, huhu, phải tắm sớm thôi, dạo này sao mà lười quá xá.
Hôm nay làm bài kiểm tra ielts mà thấy thật tệ, thì ra mình vẫn cứ cắp sách đi học rồi lại về mà không review gì cả, thiệt k chịu nổi mình, xấu hổ rồi cũng k làm, hẹn hò mãi, thì ra là do mình chứ k phải ai khác, đừng trách sao mình cứ mãi thụt lùi như thế. Mình lúc nào cũng hứa hẹn quá nhiều, đem lại quá nhiều hy vọng cho gia đình. cơ hội thì lúc nào cũng có, những quan trọng ta có giơ tay ra lấy kh, có chuẩn bị những điều kiện cần thiết không thì mới là vấn đề. Bây giờ không thay đổi thì sau này 10, 20 năm nữa cũng thế thôi. Ngẫm mà xem một ngày, một tuần, một tháng rồi một năm trôi qua thật nhanh làm sao. biết thời gian này năm sau mình có còn thực hiện được những gì mà mình đã bỏ lỡ không. Cứ chơi thì cứ mãi thấy rảnh rỗi, nhưng hãy bắt tay vào học mà xem, sẽ k có thời gian đâu, sao không lo học đi, sao cứ hẹn và làm mất cơ hội hoài như vậy cơ chứ. Công việc, cứ hẹn hoài, có cái cv với cover letter mà viết k xong thì nói gì, chẳng trách bn cơ hội tốt cứ vuột mất, mình tìm việc chứ việc đâu có tìm mình.
Có quá nhiều thứ rồi nói mãi mà làm gì, quan trọng là phải thực hiện, cơ hội là do mình tạo ra try your best nhé. Cứ đi về phía trước chắc chắn sẽ ok thôi, cố lên nhé, tương lai đang mỉm cười và phụ thuộc vào mình đó. Nhất định mình sẽ làm được những gì mình muốn.
Chaizooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooo
>_<
Bây giờ viết mail, thư, cv, cover letter. mai phải dọn nhà rồi, chắc mất một ngày đó nhỉ, hic hic.
Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013
Hello December!
Tháng 12 rồi đấy, nhanh thật mới tháng 11 đó mà đã qua tháng 12 rồi. Nhìn lại quãng thời gian đã qua thấy thật sự phải viết gì đó, phải tổng kết, vì còn quá nhiều thứ chưa làm được. Hôm nay đã là mùng 3, phải nhanh nhỉ, vậy là chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy hai tuần, mà chính xác là 13 ngày nữa là nộp khóa luận cho trường rồi. Nhớ lại hồi tháng 9 khi bắt đầu mình nghĩ ôi trời sao mà lười thế không biết, cả đời mình ghét nhất là ngồi viết, mà 80 trang chứ có ít ỏi gì, thế mà cũng đã viết xong, đi in bài nhìn lại những gì mình làm thấy thật là vĩ đại làm sao. Đúng khó khăn nào rồi cũng sẽ qua, khi khó khăn này đi qua thì cũng là lúc khó khăn khác sẽ tới.
Tự thấy bản thân mình còn yếu kém lắm, yếu trong tất cả mọi mặt, để bây giờ khi viết CV mới thật sự thấy những yếu kém của mình. Ra trường sớm nhưng nếu mình cứ mãi lười biếng thì sẽ mãi đánh mất cơ hội mà thôi. Thấy mình đã gieo cho ba mẹ quá nhiều niềm tin, thấy mình sau 4 năm đại học mà vẫn trắng tay. Đôi lúc ước giá như mình được ai đó định hướng, được ai đó nắm lấy tay và chỉ dẫn thì tốt biết mấy. Nhưng nhìn lại thì vẫn không có ai, chắc có lẽ cũng vì thế mà mình mới hay bị tự kỉ như vậy. Thôi thì mỗi người sinh ra có một số kiếp khác nhau và chỉ có mình có thể cứu lấy mình chứ không phải ai khác. Nhưng mình nghĩ người khác không giúp được mình thì mình bằng những kinh nghiệm của bản thân có thể giúp được người khác, đó chính là cái đích mà mình vươn tới.
Còn quá nhiều thứ mình nuối tiếc, đúng có nhiều thứ qua đi rồi thì sẽ không bao giờ quay trở lại, và thời gian kỉ niệm là một trong số đó, không biết ngày mai đây còn gì đợi mình nữa đây
Tự thấy bản thân mình còn yếu kém lắm, yếu trong tất cả mọi mặt, để bây giờ khi viết CV mới thật sự thấy những yếu kém của mình. Ra trường sớm nhưng nếu mình cứ mãi lười biếng thì sẽ mãi đánh mất cơ hội mà thôi. Thấy mình đã gieo cho ba mẹ quá nhiều niềm tin, thấy mình sau 4 năm đại học mà vẫn trắng tay. Đôi lúc ước giá như mình được ai đó định hướng, được ai đó nắm lấy tay và chỉ dẫn thì tốt biết mấy. Nhưng nhìn lại thì vẫn không có ai, chắc có lẽ cũng vì thế mà mình mới hay bị tự kỉ như vậy. Thôi thì mỗi người sinh ra có một số kiếp khác nhau và chỉ có mình có thể cứu lấy mình chứ không phải ai khác. Nhưng mình nghĩ người khác không giúp được mình thì mình bằng những kinh nghiệm của bản thân có thể giúp được người khác, đó chính là cái đích mà mình vươn tới.
Còn quá nhiều thứ mình nuối tiếc, đúng có nhiều thứ qua đi rồi thì sẽ không bao giờ quay trở lại, và thời gian kỉ niệm là một trong số đó, không biết ngày mai đây còn gì đợi mình nữa đây
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)