Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Chuyện buồn :(((

Huhu, một ngày mà đến tận hai cái entry buồn luôn, huhu, thiệt là muốn khóc mà.
Thấy mình là sinh viên sao mà tội quá, đến mãi năm tư mới đi ăn ở KFC, xem phim thi 2 chưa đi, shopping thì càng không có. Mình ước ao có một đứa bạn thân rồi cuối tuần gặp nhau đi cafe tám chuyện, rồi đi xem phim, ăn uống hay là shopping gì đó. Hic. Nhưng đời đâu có như mình nghĩ, người quen thì nhiều chứ tri âm tri kỉ thì được mấy người.:(

Kiếm đau ra được một người mà mỗi lúc mình buồn mình có thể thỏa lòng nói chuyện nhỉ, có thể ngồi bên mình lắng nghe mình. Tự thấy mình là sinh viên năm 4 rồi, mà còn quá nhiều thứ chưa làm được, đi làm phải tranh thủ tận hưởng mới được. :)))

Thiệt tình mà nói mình lạ chị con My mà nhiều khi còn không chịu nổi nó nữa chứ đừng nói gì người ngoài, sao bản tính lại khác nhau thế nhỉ, nó mà sống với người ngoài thì sao không biết. Mình thật sự là muốn được sống một mình một không gian và tùy ý làm những gì mà mình thích. Cảm giác ấy chắc là tuyệt lắm đấy nhỉ.=)
Thiệt tình là mệt mỏi quá chừng, mình muốn ra ở riêng lắm, thôi thì đợi một thời gian nữa thôi, chịu đựng nhé, rồi mình sẽ được làm những gì mà mình thích. :P

Thôi mình sẽ không than thở nữa, mình đi học bài đây.

Tình bạn ba người thiệt là chán kinh khủng nhỉ, thui chắc một ngày nào đó tình bạn đích thật cũng đến với mình mà thôi, vui lên hen, tự an ủi mình vậy, có nhiều thứ public cũng không được. Đành lên đây vậy. Thôi học, phải học, học để thoát khỏi tình huống này, chaizo. &&

Mình đang cảm xúc quá, tính viết một entry mới, nhưng thôi quá tam ba bận.
Mình không hiểu sao trong cs mình sống cũng không đến nỗi nào, vậy mà sao lúc nào cũng lâm vào tình cảnh này thế không biết, các tình bạn chơi ba đúng là sớm nở tối tàn.
Họ lúc nào cũng nghĩ cho mình mà chẳng bao giờ nghĩ xem thử là người khác như thế nào, dù mình có làm sai gì thì cũng không xin lỗi hay níu kéo gì cả. Thôi thì không quan trọng thì thôi níu kéo làm gì cơ chứ???

Buồn và mệt mỏi vì tình cảm không còn như trước kia, nếu như không gặp nhau thì sao nhỉ, ước gì là vậy. Vẫn biết cuộc đời là trớ trêu nhưng không hiểu sao ta vẫn vướng vào tình cảnh này nhỉ??? con người sống nhờ vào bạn bè, nhưng mình thì ngược lại bạn bè toàn làm mình buồn thôi, buồn nhiều thứ lắm, không biết chia sẻ cùng ai cả, huhu. ;(

Đời bất công có phải không? Thôi thì mình tự cố gắng vậy, đành vậy thôi chứ biết làm sao???

Buồn!

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Bài học sáng thứ 2 đầu tuần ^^

Mới sáng thứ hai thôi mà không biết bao nhiêu là thứ cảm xúc đan xen khó tả. ???

Sáng sớm mở mắt lò do dậy từ lúc 5h, đi vệ sinh xong là lại đi ngủ tiếp. Ngủ một giấc no say đến khi mặt trời chiếu thẳng vào mắt chợt tỉnh dậy là đã hơn 9h rồi. Hic lại dậy muộn rồi, mình hư quá mà, đã quyết tâm là đi ngủ sớm dậy sớm, không sống lối sống như thế này nữa, ấy vậy mà vẫn như thế này là sao?
Ăn sáng xong, thay đồ xuống nhà tính đi nộp học phí cho xong luôn buổi sáng, thiệt không ngờ là không có xe, ôi chao cảm xúc khó tả. Sao mình lúc nào cũng tốt mà có người lại sống như thế nhỉ, đúng là không thể nào hài lòng được. Thôi chịu khó vậy, sống chung ắt sẽ không thoát khỏi chuyện này chuyện nọ. :(

Nhưng cái đó chỉ là chuyện nhỏ thôi, không đáng quan tâm, điều đáng nói đây là con người và lối sống, cách suy nghĩ và làm việc của mình. Mình lúc nào cũng hứa, rồi là để ngày mai hẳn làm, mình thật sự cảm thấy lối sống này không ổn tí nào. Việc hôm nay chớ để ngày mai, vì ngày mai sẽ có nhiều chuyện phải làm lắm. Ngay từ việc nhỏ nhất là yêu thương bản thân, đi ngủ sớm cho khỏe, sáng dậy sớm đi tập thể dục mà làm không xong thì thôi chứ nói gì những việc lớn cơ chứ. Cần phải xem lại, không nên tiếp tục sống như thế này được. =)

Hôm nay đã là ngày cuối cùng của tháng 10 rồi, vậy là cũng không còn bao nhiêu thời gian nữa, người ta viết khóa luận cũng đầu tư nhiều lắm, chứ ai như mình, nên thôi ngay từ bây giờ, mình phải bắt tay vào thực hiện thôi, nếu không thì kế hoạch của mình bị out mất thôi :(((

Thời gian không còn nhiều nhưng quan trọng là mình biết cách sắp xếp mà thôi, một ngày có 24h không nên lãng phí như vậy uổng lắm.

À hôm qua mình đi mua giày đó mà mất thời gian quá trời, mua đồ mới thấy cái tính của mình kì quá, chậm chạp quá, quyết tâm là sẽ thay đổi, sẽ có ngày mình vào các trung tâm thương mại đàng hoàng cho mà xem.

Chỉ thế thôi, cố lên nhé, mai là tháng 10 rồi đó, giờ thấy việc viết khóa luận là khó khăn, nhưng sau này còn có nhiều việc khó hơn nữa đó, chaizo. :)))

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Chuyện tối thứ 6, cảm xúc sau mỗi cuộc gọi về nhà :(((

Chiều nay mưa to lắm, đi dạy về mà ướt như là chuột lột luôn, hic hic.
Vì đã đăng kí hồi sáng nên mình tám với mẹ, vì papa đang ở dưới nhà O chơi ùi.
Vẫn là những câu chuyện đó, nghe mẹ than là nhà hết tiền rồi, rồi nào là mong đợi con ra trường, rồi bla bla đủ thứ chuyện trên đời, nc xong làm mình phải suy nghĩ lại nhiều chuyện quá trời luôn. Hic hic.:(((

Thứ nhất, là chuyện tiền bạc, mình nhận thức được là gia đình đang thiếu tiền, thiếu nhiều lắm, mình lại không muốn lãng phí vào khoản tiền tiết kiệm kia vì rút ra thì dễ chứ bỏ vào thì khó lắm. Mình còn không nói với mẹ là mình còn rút quá 2 triệu nữa, hic. Mình tính khi nào nhận lương thì sẽ tự đóng học phí, ôi chao đồng lương ít ỏi mà còn phải chi cho bao nhiêu là thứ, muốn làm bao nhiêu là chuyện. Nào là mua áo nè, đi học nè, đi làm tóc nè, tùm lum thứ. :(
Muốn gánh đỡ bớt gánh nặng cho ba mẹ, nhưng không biết phải làm sao, cũng muốn đi làm lắm, giờ thì mình phải cố gắng hoàn thành khóa luận trong vòng một tháng như đã đề ra, rồi kiếm việc gì đó làm thôi. Mình sợ cảm giác là mong muốn làm quá nhiều thứ, nhưng rồi đến khi ra trường lại không làm được và lại chỉ kiếm được có mấy triệu xoay sở cho bản thân còn không đủ lấy đâu mà giúp gia đình. Sợ cái cảm giác là mình không làm được những gì mà mình thích, nhưng công việc mà mình hằng mơ ước. Sợ phải bó hẹp bản thân trong một không gian chật hẹp, sống theo cách mà mình không mong muốn, hay làm điềy gì mà bản thân không muốn lắm. Vì sợ những điều đó nên giờ mình phải cân nhắc thật kĩ và học thật tốt, mấy tháng này là tháng quyết định đó.
Đôi khi trong cs ta phải hi sinh một số thứ để đạt được một cái gì đó cao xa hơn, ý nghĩa hơn. Suy nghĩ cũng quan trọng lắm và hành động cũng vậy.
Mình thất vọng lắm, khi My đi làm cũng được nhiều tiền, nhưng lại không giúp đỡ gì cho gia đình, mãi chỉ suy nghĩ cho bản thân mà thôi, nếu em biết giúp đỡ gia đình thì tốt biết mấy. Lần nào mình nói ra thì nó cũng cãi là em biết rồi, em đang tiết kiệm để có việc, có việc gì không biết nữa. Nói hoài thì cũng thôi, nhiều khi bức xúc nhưng cũng không biết nói gì, thôi thì chuyện đời, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, ai biết đâu mà lần, quan trọng mình là chị cả luôn sống và suy nghĩ cho gia đình thế là được rồi, chí ít có một người hi sinh cũng tốt mà.
Còn biết bao nhiêu chuyện bức xúc mà nói không nên lời, hic. :(

Thứ hai, là chuyện đi học tiếng Anh, mỗi tháng học nghe nói là 700, nhưng mình chỉ nói với mẹ là 500 thôi, vì nhiều quá mà. Mình còn tính đi học khóa ielts nữa, nhưng không biết kiếm tiền đâu ra đây. Mình phải suy nghĩ lại thật kĩ về việc học của chính mình, là học khóa học này mình được gì, chứ không chỉ đơn thuần lên học rồi về ngồi không được, giờ phải thay đổi tất cả mọi thứ, phải biết được mục đích cho thật là cụ thể. Học để làm gì. Mình thật sự muốn đi dạy lắm, đó là đam mê của mình, và mình phải cố gắng thực hiện đam mê đó. Mình còn muốn đi du học chuyên ngành tâm lý nữa, mình muốn học thạc sĩ ở nước ngoài lắm, mình sẽ cố hết sức để thực hiện. Mình tự tin là mình sẽ làm được, nếu như mình kiên nhẫn và có quyết tâm.

Từ ngày hôm nay, mình sẽ nhìn lại chính mình và sẽ cố gắng theo dõi sự tiến bộ của mình qua từng ngày. Một tuần từ thứ 2 đến chủ nhật đi nhanh như chớp mắt, phải cố gắng và tranh thủ thời gian nhé. Sức khỏe cũng quan trọng, không ai thương mình bằng chính mình cả, mình phải thương lấy mình thôi.

Còn bao nhiêu thứ nữa mà quên mất tiêu rồi, thôi thì cố gắng lên nhé, tương lai của mình là do mình quyết định đó, chaizo.
Ta cứ để cho thời gian vô tình trôi đi, không bắt tay vào làm việc gì thì sẽ không bao giờ hoàn thành được, phải tự nhủ rằng, mình làm được, mình sẽ thành công, chaizo.

:)))
Đã có thể mỉm cười và tìm thấy con đường phía trước mà mình sẽ đi qua là gì :P
:) - Cảm thấy hạnh phúc quá.

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Niềm vui sáng thứ 6 ^_^

Sáng nay mình dậy sớm lên trường chứ không ngủ nướng như mọi ngày nữa, lên trường lớp đi ra ngoài mà thấy vui hẳn lên, chứ không ủ rủ như mấy ngày trước.
Mặc dù mình không thích nấu ăn cho lắm, nhưng sáng ra đi chợ rồi về nấu nướng vài món thấy cũng vui vui. Mình tự nhủ là sau này phải đi học một khóa nấu ăn mới được.
Hôm nay lên trường ngồi đọc khóa luận của mấy anh chị mà thấm thía ra nhiều điều lắm, đó là tuy bây giờ mình không bị gánh nặng điểm chát nữa nhưng mà không thể xem thường được, một ài khóa luận phải đầu tư nhiều lắm. Mình cũng muốn đầu tư và làm cho đàng hoàng, mình còn muốn hoàn thành cho xong để còn làm nhiều chuyện khác nữa.

Dù cho có được điểm cao thì cũng không được bằng giỏi nhưng chí ít mình cũng muốn rằng bản thân mình đã cố gắng hết sức và đó là những gì mà mình đáng nhận được.
Mình cũng mới nhận được kết quả thi tin rồi, được 8 điểm, hehe, vui quá trời luôn á, vậy là ok rồi nhé. Giờ sẽ bắt đầu ôn thi toeic. Mình cũng còn đang nặng gánh tiền bạc quá, tình là nhận lương về rồi thì tự đóng học phí, nhưng mà phải nộp giờ thì mới làm được giấy miễn giảm, hic hic. Rồi còn tiền đi học thêm anh văn nữa, sao mà nhanh quá trời, thi toeic nữa, ao nhiêu là dự định. Mình còn muốn mua cho bản thân một cái áo khoác nữa vì cái áo xanh nó cũ kĩ quá rồi, cũng hơn 3 năm rồi chứ ít ỏi gì đâu.:(((

Nói chung là nhiều thứ muốn làm lắm. Chỉ biết rằng chặng đường phía trước còn quá dài, và muốn thành công thì phải cố gắng không ngừng, ngay từ giây phút này mà thôi. Cố lên nhé, nhất định mình sẽ thành công thôi.

À hôm qua cô giáo khen mình là có tố chất dạy tiếng Anh đó, chỉ cần mình luyện phát âm nữa là ok. :)))
Mình tin rằng nếu như mình đầu tư thời gian và thật sự cố gắng mình nhất định sẽ thành công và làm được những gì mà mình muốn. Luôn mỉm cười và cố lên nào cô bé.:P

:)))

Một chút suy nghĩ lạc hướng, chơi vơi, một sự buồn thất vọng không hề nhẹ:(((

Từ đầu tuần nay cho đến giờ, mình thật sự vẫn hông biết mục đích sống của mình là gì nữa, hic hic. Học thì lười mà hay mơ mộng này nọ lung tung. Hết vào facebook rồi lại kiếm phim và hòng, để rồi nhìn lại quãng thời gian đã tiêu tốn mà nuối tiếc.
Khi nhìn vào cs của người này của người kia rồi không biết sao lại tiếc nuối quá chừng, sao họ lại làm được như thế, sao lại thành công trong khi mình hơn 20 tuổi đầu mà vẫn trắng tay, không làm được gì cả thế này không biết nữa.
Học hành thì lười bao nhiêu kế hoạch đặt ra rồi lại nằm xó đó chứ có đươc cái gì đâu cơ chứ, rồi lại ghen tị. Cảm giác thấy mình bất lực và tệ ghê gớm, mình phải làm sao đây??? Người ta có câu làm gì cũng phải có chữ nhẫn trong đó: nhẫn trong từ nhẫn nại, kiên trì, còn mình thì làm gì cũng muốn bỏ dỡ nữa chừng không à. Hic. Cảm thấy bản thân tệ quá trời.
Thời gian cứ như con thoi trôi qua thật nhanh, mới thứ 2 đó rồi lại cuối tuần, mới sáng tinh mơ thì đã là xế chiều, đời người cũng vậy, mới đó mà đã đi được gần 1/4 cđ rồi.
Phải chăng ta cần phải sống vội vàng hơn, bước đi nhanh hơn, dậy sớm hơn để kịp cảm nhận rằng cuộc sống quanh ta vẫn còn tồn tại, để ta biết rằng mình vẫn còn sống và có ý nghĩa với đời.
Ta chỉ mong rằng đôi lúc mình đừng quá bận rộn để mình không bị kẹt trong cái cuồng quay của cs để ta được thở, được tận hưởng và làm những gì mình muốn.
Nhưng cũng có lúc ta mong rằng mình đừng nhàn rỗi quá, vì lúc ấy cs thi vị quá, không có những cuộc phiêu lưu, những mạo hiểm, cuộc đời như đen tối hẳn đi.
Ta muốn đắm mình trong những điều mới lạ, muốn mỗi ngày là một trải nghiệm mới thật thú vị, ta phải làm gì với cuộc sống hiện tại của mình đây??? Một câu hỏi mà không ai trả lời ta được, ta phải làm sao đây?
Phải chăng trên đường tìm kiếm hạnh phúc thì chúng ta đã nhận được hạnh phúc mà không cần phải đến cuối con đường mới thấy được hạnh phúc thật sự. Phải chăng ta cần phải thay đổi, bước ra khỏi cái vòng an toàn này để tìm cho mình một hướng đi một con đường mới mà trước đây chưa bao giờ mình nghĩ tới.
Có nên chăng ta phải tự mình làm tất cả những điều này bằng chính mình.
"Bâng khuâng đứng giữa hai dòng nước
Nên chọn một dòng hay để nước trôi"
Đã gần hết tháng 9 rồi, chỉ còn 10,11,12 thôi đấy, liệu có kịp không đây, khi những dự định quá nhiều mà lại quá ư là lười biếng.
Vẫn một câu băn khoăn, trắc trở, phải làm sao đây? Liệu phía cuối con đường có phải là ánh sáng không, hay là giông tố bão bùng???

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

"Nhà mới"

Hura,
Cuối cùng thì mình đã có nhà mới để trút bàu tâm sự rồi, haha, đã quá đi.
Mình hay vào blog của cô Khoa Thy và phát hiện ra rất nhiều điều hay và thú vị.
Nó cho mình thêm nhiều động lực cho cs để mình vươn lên.