Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Thứ ba ngày 08 tháng 07 năm 2014

Cách đây bốn năm mình đang ở Quy Nhơn nè, lúc ấy 18 tuổi được papa dẫn đi thi đại học, ngày hôm nay đây sau bốn năm thì mình đang ở đây Sài Gòn và làm việc.

Bốn năm như một cái chóp mắt, vèo một cái giờ đã 22 tuổi rồi, đã có thể tự nuôi thân, giúp đỡ gia đình và tự mình quyết định cs của chính mình, hehe :))) vui khôn tả.

Muốn hét lên và nói cho ai đó niềm vui của mình khi đã hoàn thành xong chặng đường thứ nhất của cuộc đời, tháng 9 này làm lễ tốt nghiệp nữa là xong rồi hehe.

Ba mẹ ơi, con đã đi làm được hơn hai tháng rồi đó, ba mẹ thấy không con nói đúng không con sẽ xin được việc mà không tốn một xu đó, hihi. Giờ con đã trưởng thành rồi nhưng có nhiều lúc con vẫn muốn quay về bên gia đình bên ba mẹ để cảm nhận được hơi ấm gia đình.

Chỉ vậy thôi à, con chỉ muốn chia sẻ lại niềm vui sướng, cả tự hào... Khó khăn đã qua giờ hạnh phúc, niềm vui, tiếng cười sẽ đến được rồi ạ. Hihi.

Cười :)))

Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

Khoảng lặng!!!

Con người ta ai cũng sẽ có cho riêng mình những khoảng lặng và mình cũng không phải ngoại lệ.
Đôi khi mình cũng tự hỏi rằng liệu mình có đang quá hài lòng với chính cs hiện tạ của mình hay không?
Tại sao một cái bằng Ielts đơn giản như thế mà không lấy đuôc, những giấc mơ đ i học ấp ủ rồi sẽ đi về đâu đây, tự hỏi thật nhiều nhưng vẫn chưa trả lời được, chắc có lẽ là do mình chưa đủ dũng cảm để thực hiện nó, vậy nên chắc vẫn phải cố gắng thật nhiều, quyết tâm, có thật nhiều động lực mới được. Không nên để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy của đồng tiền, công việc, mà mình phải là người điều khiển nó, phải chủ động mới được...

:))

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Chuyện đi làm và suy nghĩ cho tương lai

Nhanh quá mới đó mà đã đi làm được hai tuần rồi, cũng đã dần quen với công việc, còn mấy phút nữa là phải đi ngủ nhưng cũng cố viết mấy chữ vì bận rộn quá.

Từ ngày đi làm mới thấy thời gian quý giá nhường nào, ngày nào đi làm về cũng muốn lăn ra ngủ thôi, cuối tuần còn bận hơn ngày thường nữa, hic. thôi ngắn gọn mấy vấn đề để đi ngủ sớm cho khỏe.

1. Đi làm ăn no ngủ kĩ quá nên giờ ai cũng kêu ú hết, nhưng một phần là do tinh thần thoải mái lại được gặp gỡ mọi người, ăn uống điều độ nên nó thế đấy.

Đúng là tinh thần tốt thì mọi thứ đều tốt, mình nghĩ facebook không phải là một nơi tốt nên thôi lên đây giãi bày tâm sự có vẻ tốt hơn, trên kia chỉ dùng để xem người khác làm gì và lâu lâu up hình chơi là được rồi.

Vì thế nên tính đi tập thể dục, muốn tập yoga lắm í, nhưng mà hiện tại chưa có tiền, tháng lương này đi tong rồi, hic hic. Hi vọng nhận thư của chú Úc nhỉ. Mình nghĩ rồi thay vì cứ chờ đợi như vậy thì tại sao tối không ngủ sớm mai dậy sớm đi tập thể dục vừa thư giãn cho khỏe mà lại còn giúp giảm cân và tiện thể là nghe tiếng anh luôn. Chắc phải thế thôi, giải pháp tốt nhất cho tình hình hiện nay.

2. Đi làm mới nhận ra nhiều thứ và thấy mình cần phải học hỏi nhiều, hiện tại công việc này không học tiếng Anh nhiều lắm, nên mình phải cố học hơn nữa, mình càng phải cố gắng lấy cho đc bằng Ielts và kiếm học bổng đi du học. Mình muốn khi mình 25 tuổi, 30 tuổi thì mình phải có một sự nghiệp ổn định chứ không phải lông bông tìm kiếm hay đổi công việc, mình muốn làm nhiều thứ và bây giờ chưa phải là lúc hài lòng với cs hiện tại của mình, cần phải cố gắng hơn nữa.

3. Mình muốn xin đi làm trợ giảng một công việc mà lẽ ra phải làm khi còn là sinh viên nhưng không bao giờ là quá muộn để bắt đầu, cứ cố lên bước đi rồi chắc chắn sẽ thành công thôi. Giữ vững niềm tin và cố gắng nhé.

4. Mình không hài lòng với cách sống của My ở hiện tại, không muốn bị đem ra làm bức bình phong, muốn My nghiêm túc trong các mối quan hệ, có thể nó sống quá thoáng, trong khi mình lại quá khép kín. Và thường thì người trong cuộc không bao giờ họ nhận ra được sai lầm của mình.

Thôi cứ thế đã, giờ thì ngủ thôi một tuần mới còn nhiều việc phải làm lắm. Cố lên nhé, chứ quyết tâm và cố gắng nhất định sẽ thành công thôi.:)))

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Chơi vơi!!!

Lúc viết entry này thật sự là đang chơi vơi, trời thì mưa lâm thâm cả chiều nay, muốn đi đâu cũng không được. Vào blog của cô Khoa Thy đọc mấy bài viết của cô tự nhiên thấy buồn, thấy phải trân trọng cuộc sống này hơn. À cô KT có em bé rồi đó, hihi thấy vui và mừng cho cô, hi vọng rằng cs của cô sau này sẽ tốt đẹp, vui vẻ và hạnh phúc vì cô xứng đáng được như vậy mà. ^^

Facebook đúng là cs ảo, đang buồn mấy chuyện không đâu từ thuở xa xưa, thế mà up có cái hình lên có nhiều người like và nói một vài câu chuyện, mà thấy vui hẳn, giờ hết buồn và nghĩ vu vơ nữa rồi. Thôi thì đời mà sống phải vui vẻ, đổi mới và tự tạo niềm vui cho chính mình thôi.

Ặc ặc, vèo cái mà hết 3 ngày lễ rồi, chưa làm được gì nên hồn cả, lại còn bê tha nữa chứ, giờ này mà chưa tắm nữa, học thì không chịu học, lại muốn được cái này cái kia, sao mà lười thế không biết nữa, trùi ui. Phải làm sao đây hả trời. Phải suy nghĩ cho thiệt kĩ mới được haiza. Không thể để bỏ tiền ra lãng phí như vậy được. Còn mung lung nghĩ nhiều thứ lắm, nhưng thôi kệ, cứ vẫn phải tiếp tục sống và bước đi, cái cảm giác chơi vơi ấy rồi cũng sẽ qua. Vẫn phải đi tiếp, đừng hài lòng, mà hãy cố lên, nhất định sẽ đạt được thứ mà mình muốn, ngủ sớm thôi. Nhất định sẽ lấy được Ielts, tận dụng tốt thẻ học tiếng anh và hơn hết là sẽ học Tiếng Hàn. Tính nhận lương tháng này (tiền dạy thêm) đi mua ngay cho ba mẹ cái bếp điện từ cho rồi, sao mà hí hửng quá, không muốn hẹn nữa, hehe.

Cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì cũng phải vui vẻ và cười, cố lên nha. Từ giờ sẽ bắt đầu viết những trang mới cho tương lai.

"Học vấn là chùm rễ đắng cay
Nhưng hoa trái thì ngọt ngào"
Nhất định phải thành công nhờ con đường học vấn.

Trăm người thân không bằng một tri kỉ, tiếp tục tìm kiếm, không được buồn phải tự tạo niềm vui cho chính mình.

P.S Lễ này không đi chơi như mọi năm, nhưng được cái có tiền nên cũng đỡ buồn và trống vắng, hi vọng dịp lễ tới sẽ có tiến triển, hehe :)))

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Đi làm - Nghỉ lễ 30/4 - Những chuyện linh tinh

" Khi mê bùn chỉ là bùn
Ngộ rồi mới biết trong bùn có Sen
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ rồi mới biết trong tiền có Tâm"

"Biết đời là mây bay
Sao mãi nhặt cho đầy
Ra đời hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay"

Tại sao biết là như thế nhưng con người ta mãi chạy theo hư vô, chạy theo những thứ mà chết rồi không thể mang theo để rồi đau khổ, tự làm đau chính mình.
Mình đã đi làm được hai ngày rồi, nói chung là sau một hồi suy đi nghĩ lại cuối cùng chọn Quốc Thịnh với mức lương 5tr, chứ không chọn hóa chất Thành Phương với mức lương 4tr. Không phải mình ham tiền đâu nhé, vì thấy bên QT môi trường tốt và thân thiện hơn, thật vậy, từ giám đốc cho đến mấy anh chị ai cũng dễ thương hết. Nhưng có lẽ do mình là người nhút nhát nên hơi khép mình và ít nói một chút, chỉ cười thôi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại sao phải nhút nhát, mình phải mạnh mẽ năng động lên mới được, không thể như thế này phải năng động chứ... Sure chắc chắn là phải như thế. Vợ sếp cũng dễ thương và quậy lắm, haha ;)))
Ngày đi làm thứ hai được đi xe hơi nói chung là cũng sướng hehe, nói chuyện với sếp cũng thú vị.

Nãy giờ nói chuyện với Ni và xem clip sống khác của Bội Ngọc nhận ra được nhiều điều. Tiền đúng là quan trọng thiệt vì để có nó mà ta phải vất vả, cuộc sống mưu sinh mà nhưng mà quan trọng là trong cuộc sống ta phải biết cho đi hơn là nhận, phải sống sao cho thật tốt và ý nghĩa.

Cũng đừng bao giờ suy nghĩ hay so sánh mình với người này và người khác vì đơn giản là mình không sinh ra để giống họ, ta sinh ra là nguyên bản sao phải chết như bản sao chứ. Đúng không nào???

Hôm nay đi siêu thị thấy không có gì, cũng chỉ mua toàn những thứ cần thiết thế mà hết hơn 500k, huhu. Nghĩ phải tiết kiệm chứ kiếm được đồng tiền đâu có dễ... hơn nữa...

Mình còn muốn làm nhiều thứ cho ba mẹ lắm, có đi làm rồi ở nhà mới thấy chán và vô vị làm sao, càng nghĩ thì thấy mình không nên hài lòng với những gì mình đang có ở hiện tại, mà phải cố hơn nữa... phải đầu tư học tiếng Anh, sắp xếp học tiếng Hàn, mình muốn là người năng động nổi bật trong công việc. Mình muốn đi du học, phát triển bản thân chứ không dừng lại ở đây, không nên thấy những gì mình đang có mà hài lòng vì nó còn quá nhỏ bé!!!

Mua gì cũng phải cân nhắc cho thật kĩ mới được, ở nhà khó khăn và còn nhiều thứ cần mua lắm.

haiza 10 lần như một mất hết trơn ah, chán thiệt á. (chưa bị mất, hura)

Thôi cũng không sao quan trọng là những điều mình suy nghĩ đã được viết ra và mất :(((

Nghỉ lễ này một mình nhưng cũng không buồn vì sau lễ là đi làm chứ không phải ở nhà suy nghĩ, làm có tiền chắc không dám đi siêu thị nữa quá, nghèo mất thôi.

Nói chung là anh em trong cùng một nhà, nhưng cái gì lấy được thì cứ lấy chứ chẳng hề nghĩ cho nhau, mình buồn về những suy nghĩ đó của nhà ngoại, ích kỉ, lúc nào cũng giấu giếm... mình không muốn sống như thế.

Ah, mình muốn mua và làm nhiều thứ cho gia đình, mình còn giúp đỡ cho gia đình ít quá, chưa nhiều bằng My, thấy xấu hổ.

Mình sẽ chỉ mua những thứ cần thiết thôi, dù gì cũng phải giữ lại ít tiền mà phòng thân chứ.

Mới đầu đi xe bus có phần bất tiện nhưng nghĩ lại thương ba mẹ, nên thôi cố gắng, mà giờ thấy cũng ok, thôi mình đi chùa đây, về sẽ chăm chỉ học Tiếng Anh, Hàn, sẽ cố gắng và nhất định sẽ thành công.

Mình sẽ là một nhân sự giỏi, năng động trong công việc để mọi người phải nể và lắng nghe ý kiến của mình, sống đàng hoàng để ba mẹ tự hào. :)))

Nghỉ lễ vui và an toàn nhé!

Đi làm - Nghỉ lễ - Đi siêu thị

haiza 10 lần như một mất hết trơn ah, chán thiệt á.

Thôi cũng không sao quan trọng là những điều mình suy nghĩ đã được viết ra và mất :(((

Nghỉ lễ này một mình nhưng cũng không buồn vì sau lễ là đi làm chứ không phải ở nhà suy nghĩ, làm có tiền chắc không dám đi siêu thị nữa quá, nghèo mất thôi.

Nói chung là anh em trong cùng một nhà, nhưng cái gì lấy được thì cứ lấy chứ chẳng hề nghĩ cho nhau, mình buồn về những suy nghĩ đó của nhà ngoại, ích kỉ, lúc nào cũng giấu giếm... mình không muốn sống như thế.

Ah, mình muốn mua và làm nhiều thứ cho gia đình, mình còn giúp đỡ cho gia đình ít quá, chưa nhiều bằng My, thấy xấu hổ.

Mình sẽ chỉ mua những thứ cần thiết thôi, dù gì cũng phải giữ lại ít tiền mà phòng thân chứ.

Mới đầu đi xe bus có phần bất tiện nhưng nghĩ lại thương ba mẹ, nên thôi cố gắng, mà giờ thấy cũng ok, thôi mình đi chùa đây, về sẽ chăm chỉ học Tiếng Anh, Hàn, sẽ cố gắng và nhất định sẽ thành công.

Mình sẽ là một nhân sự giỏi, năng động trong công việc để mọi người phải nể và lắng nghe ý kiến của mình, sống đàng hoàng để ba mẹ tự hào. :)))

Nghỉ lễ vui và an toàn nhé!

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Có nên chăng - giá như???

Trên đời này chẳng có chữ giá như đâu? Giá như con xinh đẹp, học giỏi, tài hoa ư? Sao lại mơ mộng những thứ hão huyền, những thứ mà đáng lẽ ra mình cố gắng thì sẽ làm được. Chẳng phải cứ vào được Ngoại thương thì sẽ chắc chắn rằng à ra trường là sẽ không thất nghiệp đâu con ơi, viển vông quá, tất cả là do mình mà. Đúng cơ hội chỉ đến cho những ai năng động, sẵn sàng dang tay ra đón nó mà thôi. Con đừng ngồi đây mà chìm đắm trong đau khổ, suy nghĩ rằng mình chẳng được như người ta, sao mình lại khác người ta, vì đơn giản con sinh ra đã là một thực thể khác với tất cả họ rồi. Sao con phải giống họ, sao không phải là khác biệt?

Con gái đừng bao giờ suy nghĩ hay so sánh mình với người khác, vì nó sẽ mô tình như mũi dao làm con tim con đau nhói và rỉ máu, con hãy cứ sống là chính con, sống thật với lòng mình, làm những gì mình muốn thế là con đã thành công rồi đó.

Con cũng đừng bao giờ nghĩ đến hai chữ "giá như" vì hai chữ ấy chẳng bao giờ tồn tại quá, cuộc sống là một cuộc dạo chơi của thời gian luân phiên từ quá khứ đến hiện tại rồi tương lai, những gì còn đang trải qua đây sẽ là lần đầu tiên và duy nhất trong cuộc đời. Thế nên hãy làm cho cuộc đời của mình tươi sáng và ý nghĩa từng ngày chứ đừng để nó là một bản tình ca hay nhưng lặp lại, hãy để nó thay đổi từng phút từng giây để con cảm nhận được hương vị cs.

Đừng bao giờ nghĩ rằng con không đủ khả năng hay không thể làm điều nào đó. Hãy tự tin rằng con cũng có thể làm được, đơn giản là do con chưa cố hết sức mình mà thôi. Hãy nhìn vào thành công của người khác để học hỏi và phấn đấu như họ, hãy cố lên con sẽ làm được. Con là một bản tình ca đẹp nhất mà chỉ duy nhất con có chứ không ai khác. Cứ như thế con sẽ làm được và thành công. Trong cuộc sống sẽ có những lúc con thấy chán nản, nhưng hãy vươn lên, vượt qua chúng vì nhất định con sẽ có những giây phút vui vẻ và tự hào vì những gì mình làm được.

Con hãy làm hết những gì mình muốn ở tuổi 22 này, vì qua đi rồi con sẽ k thể quay trở lại, và độ tuổi này rất tuyệt vời để xây dựng cho mình cuộc sống mới, đừng để ở độ tuổi tứ tuần còn lao đao nhé.

Đừng tuyệt vọng vì giờ đây mình còn thua kém, làm không ra tiền, hay đơn giản mọi thứ còn quá tối tăm với mình, hay mình rớt phỏng vấn... cứ cố lên đó là cơ hội, là khởi đầu để con bước lên đó.

Vượt qua hết những trở ngại đó, bằng khả năng và sự quyết tâm của mình con sẽ có những thành công và ghi nhận xứng đáng, đôi lúc còn vượt cả mong đợi nữa đây.

Hôn con. Chúc con thành công nhé!

KẾ HOẠCH HỌC TIẾNG ANH

"Trong cuộc đua nếu bạn không cố gắng thì sẽ có người vượt qua bạn để trở thành người chiến thắng"
Từ nay không muốn post gì lên face nữa chán lắm. Ngẫm lại những gì mình có được, thì không dám trách ai chỉ dám trách mình mà thôi. Mình không có nhiều mối quan hệ do mình, mình không học tốt tiếng Anh do mình, là do mình lựa chọn, quá ỷ lại.

Chợt nghĩ tại sao nhiều người họ học tiếng anh tệ đến thế mà giờ hiện tại họ lại nói tiếng anh rất hay, giỏi lại còn thành tài nữa chứ. Vì họ thật sự cố gắng kiên trì đó. Ngẫm lại mình nghĩ nếu mình thật sự quyết tâm thì mình cũng sẽ nói tiếng anh hay và giỏi như họ, không những thế nếu quyết tâm còn làm được nhiều thứ hơn họ, quan trọng là mình có can đảm, kiên trì hay không mà thôi. Phải cố gắng. Phải suy nghĩ rằng mình làm được, nhất định làm được, không có phép mầu gì cả, làm đi làm lại nhiều lần thành thói quen thì giỏi thôi. Từ trước đến giờ mình cũng đưa ra không biết bao nhiêu là kế hoạch học tiếng anh, timeline, nhưng k khi nào thực hiện được quá 1 tuần vì mình chưa thực sự quyết tâm nên không bao giờ có hiệu quả. Ko phải học là giỏi liền mà phải có thời gian, công sức, lần này nhất định sẽ cố gắng thực hiện bằng được.

ĐÂY LÀ KẾ HOẠCH HỌC TIẾNG ANH CỦA DIỆU NHI TRONG VÒNG MỘT THÁNG TỚI, QUYẾT TÂM THỰC HIỆN CHO DÙ CÓ BẤT CỨ VẤN ĐỀ GÌ XẢY RA.

1. Từ này vô mạng sẽ không vào những trang như Kenh14, afamily nữa mà sẽ vào CNN, BBC, xin hứa. Khi vào sẽ vừa đọc để biết tin tức quốc tế, vừa đọc to để rèn luyện tiếng anh từ 20-30'

2. Tạm thời ngừng việc học Ielts cũng như kế hoạch học thêm ngôn ngữ mới, vì tiếng Anh phải thật chắc đã. Hơn nữa, thi ielts xét cho cùng cũng là để giao tiếp cho tốt, tại sao ngay bây giờ k tập trung vào cái core objective đó, chứ học như phương pháp cũ k ok tẹo nào.

3. Sẽ dành ra 2h mỗi ngày học Effortless English, cũng như 1h để học tienganh123.com

4. Sẽ dành ra 30' để nghe, nói, nhại lại bất cứ thứ gì bằng tiếng anh nghe được.

lần này nhất định sẽ thành công.

thứ 5 ngày 17 tháng 4 năm 2014

Đúng ngày này tháng sau tức 17 tháng 5 năm 2014 sẽ xem thử kết quả như thế nào chuyển biến ra sao.

song song đó lên kế hoạch viết cv apply thêm các vị trí khác, ngân hàng bidv, tìm hiểu thêm về kinh nghiệm phỏng vấn, giờ thì khò khò thôi. g9 baby hãy vui lên nha, chắc chắn sẽ có việc thôi, hãy kiên nhẫn, nhất định sẽ có 1 công việc thật tốt và ổn định. :p

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Tôi đã rớt phỏng vấn như thế đấy!

Đúng là cái gì hi vọng quá thì cũng sẽ dễ thất vọng, hic hic. Mới hôm qua đây thôi còn tràn trề bao nhiêu hi vọng rằng có thể tuần sau là mình được đi làm rồi, mình chờ giây phút nhấc máy lên và gọi ba ơi, con có việc rồi. Có thể buổi phỏng vấn đó mình thể hiện tốt, nhưng ở vị trí nhà tuyển dụng người ta còn thấy có nhiều người phù hợp hơn, và có lẽ mình chưa phù hợp. 

Cảm thấy buồn, hơi buồn một chút thôi, và đằng sau đó thì thấy mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa, chăm chút cho kiến thức, tiếng Anh nhiều hơn nữa, phải thay đổi, chứ nếu như cứ như hiện tại thì mình sẽ không bao giờ thành công lên được, sẽ mãi thất bại. Quan trọng là sau thất bại ta biết đứng lên, và biết mình phải làm gì. Không ai thành công ngay từ đầu, càng trải nghiệm nhiều thì sẽ càng thành công nhiều cứ cố lên nhé. 

"Tiếng Anh mang lại cho ta vô vàn cơ hội mà ta không biết, vì vậy điều quan trọng nhất bây giờ là phải học tiếng Anh thật tốt. Phải thực sự quyết tâm, cố gắng thì mới thành công được, phải có niềm tin."

Thêm nữa, đừng bao giờ nghĩ là sợ mất lòng của ai, mà làm hay k làm cái này cái kia, bản thân mình thích là quan trọng hơn trên hết, nhưng bên cạnh đó đáp ứng được nhu cầu cuộc sống cũng quan trọng không kém. Một quyết định bây giờ cũng sẽ ảnh hưởng rất nhiều thứ, cố lên. Nghe mấy bản nhạc Baroque thấy dễ chịu quá. Nhất định sẽ học và nói Tiếng Anh thật giỏi, chắc chắn thế rồi, còn nhiều cơ hội lắm, khi cánh cửa này khép lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra, lại tiếp tục nộp đơn thôi..

À nhà tuyển dụng sẽ chọn người phù hợp thôi, nên đừng bao giờ nghĩ rằng, mình nên chọn công ty này vì nể cái này cái kia, bạn k chọn thì người khác chọn thôi, trong một cuộc đua rồi cũng sẽ có người thắng người thua, hãy bảo vệ mình trước.

Hơn nữa khi có một cơ hội hãy làm hết mình để đạt được nó, đừng quá chắc chắn về một vấn đề gì đó, không ai biết trước mọi chuyện đâu, luôn nhớ là phải làm hết mình để sau này khỏi tiếc nuối. Biết đâu một cơ hội mới đang chờ đợi mình đó.

P.S Nghi là bên rohto cũng out rồi quá, hic, thôi cố vậy, có rớt thì cũng đừng thất vọng vì mình đã chưa cố hết sức, tiếp tục tìm kiếm cơ hội, tự tin nhất định sẽ thành công. :)))

Đi phỏng vấn Rohto Methalotum

Chiều qua lúc đang ngủ mê mệt không sao dậy nổi thì có một chị gọi điện đi phỏng vấn công ty Rohto, haha đang ngủ mê mệt, tỉnh cả ngủ luôn. Mình ứng tuyển vị trí purchasing officer. Vì đang ngóng bên kia nên mình cũng không nghĩ là chỗ này gọi cho lắm, nên cũng k chuẩn bị nhiều lắm. Và thế là sáng nay đi tuyển, quy trình như sau:

Sáng dậy sớm nấu ăn cho My như mọi khi và chở My đi làm (đêm trước lại ngủ k được, hic hic), rồi mình về ghé qua mua ít đơn xin việc và kẹo sing-gum rồi về trang điểm chuẩn bị đi.

9h20 mình bắt đầu đi, lên đến đó là 9h37' đúng là Saigon Trade center có khác, tráng lệ nguy nga quá, ai cũng ăn mặc thật đẹp, lộng lẫy, nhưng nhìn lạnh lùng quá đổi, trước hết là tên bảo vệ, thấy mình bịt kín mít quá thì quát mắng: đi đâu đây, vì mình đi vào làn đường dành cho xe 4 bánh, ừ thì sao nào, người ta cũng đi xe ga chơ bộ. Cũng chỉ là một tên bảo vệ thôi mà sao khinh người quá xá, mình hỏi chỗ gởi xe, thì lạnh lùng bảo đi qua bên kia đường. chưa gì mà thấy chán mất hứng rồi đó. Nhớ lại hôm đi phỏng vấn ở tòa nhà Waseco, tòa nhà này ít sang trọng hơn, nhưng con người và mọi thứ ở đó thật bình dị và dễ thương làm sao. Có anh bảo vệ rất nhiệt tình, đi thang máy lại còn được một anh kia không quen biết, chúc may mắn, và nói là cứ bình tĩnh tự tin cố lên, thấy vui hẳn. Lúc về còn gặp được một chị dễ thương cực. Mình cũng không nói mình cao sang gì, nhưng là người với nhau thì nên đối xử thân thiện chút. cũng may lúc đi vào thang máy thấy nhầm, ra hỏi một chị bảo vệ khác, cũng được chỉ đàng hoàng. Hình như ở Sài gòn chốn nào càng sang trọng thì càng xa lạ thì phải.

Lên tầng 18 làm một vòng mới vào đến văn phòng của Rohto, gặp chị tiếp tân, haiza sao thấy bà này cũng k thân thiện nốt, dự báo sáng nay chắc k ok rồi. khoảng 10h thì vô phỏng vấn, haiza chưa được 5', đi ra thì nghĩ chắc me là out rồi đó. đúng là làm việc với nam dễ hơn với nữ. Hôm qua hai anh kia dễ thương và dễ chịu bao nhiêu, thân thiện, thì chị này ngược lại, mình thấy ngột ngạt đến một nụ cười cũng k nở được, nói chung thấy ngộp thở, thoạt nghĩ cứ công ty quốc tế thì phải làm không khí thế này hả, chán.

Phỏng vấn có mấy câu, nghĩ lại thấy buồn cười, đi phỏng vấn vị trí purchaser mà lại nói là em thích ex-im lắm, khi bị hỏi về dự định học lên thì nghe k được, phải đợi hỏi hai lần, và gợi ý, nhục cho tiếng anh của mình quá, hỏi về mô tả công việc thì nói bà xàm, cái cần thì k nói, nói chung là không chuẩn bị nhiều lắm, may thì nhờ vào mức lương mình đưa ra có phù hợp hay k thôi.  Mình cũng nói mình nộp nhiều vị trí và nhiều công ty, nhưng lại chọn công ty này vì nó sẽ giúp mình phát triển, ý này được. Thế là hết bảo mình về nhà đợi, nhưng mình biết chắc out rồi. Dù sao thì cũng có kinh nghiệm phỏng vấn, và nhận thấy nhiều thứ, haiza chị phỏng vấn mình chẳng thân thiện gì cả, cũng k cười gì hết, lại quên đồng hồ, mất hết cả tự tin.

Thôi cứ chờ đợi vậy, à đi qua bidv để lấy thẻ atm, gặp được một chị dễ thương cực, nhìn giống chị Chi, chị hỏi có muốn  làm ngân hàng, không, sắp có tuyển đó, ai cũng bảo ngoại thương thì tiếng anh tốt lắm thấy nhục lắm, haiza, tui phải làm sao đây hả trời. Ở SG đôi lúc cũng thấy sợ khi ai đó đột nhiên quá tốt bụng, nhưng cứ thử làm bạn xem sao, biết đâu lại có một người bạn tốt. ah cần phải học trang điểm thôi, thấy kĩ năng của mình tệ quá xá, buồn ngủ quá ah, hic hic, lại chờ đợi liệu tuần sau đã được đi làm hay chưa đây???

Nếp cuối ngày: bài học quý giá ^^

Hôm nay đi dạy và ngẫm ra được nhiều điều, thật ra thì lúc sáng vào chị Lan cũng có nói, chào em mà, vả lại do tiếng anh của mình không tốt, do mình không chịu đầu tư nghiên cứu nên kết quả không như ý muốn, vả lại nói chung tất cả mọi sự là do mình hết, hic hic <_>
Nhận ra rằng cơ hội chỉ dành cho người nào thật sự cố gắng mà thôi, cho dù bên kia phỏng vấn ok đi chăng nữa nhưng ở đời ai nói được chữ ngờ đúng không? trong hơn 20 hồ sơ nộp mới có chỗ gọi phỏng vấn, đó là may mắn rồi, vậy tại sao mình không cố hết sức để đạt được điều mình muốn cơ chứ. Hôm nay chưa thật sự hết mình, sẽ khắc phục, không những thế sẽ học tiếng anh thật tốt để đem lại những cơ hội quý giá cho bản thân, khi cơ hội đến thì phải nắm lấy chứ, cố lên nha. :)

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Buồn!

Đã hết một ngày và cũng hơn 11 giờ đêm rồi, lên mạng đọc báo xong không hiểu sao mình lại buồn miên mang đến thế. Siêu thị Vĩ Yên ở nhà mình vừa gây ra một vụ việc chấn động toàn đất nước, đó là một bé gái học lớp 7 chỉ vì trộm có hai quyển truyện Trạng Quỳnh giá 20k mà bị trói tay, bắt đeo biển tôi là người ăn trộm. Không hiểu sao mình thấy cô bé đáng thương hơn là đáng trách, đọc bài báo và nhìn bức hình, mình thấy nhói lòng lắm, thiết nghĩ đó mà là em hay cháu mình thì sẽ còn đau lòng biết bao, tội nghiệp quá, nghe nói cô bé ấy giờ hoảng loạn lắm, mọi chuyện rồi sau này cũng sẽ qua đi, nhưng cs của em rồi thì sẽ ra sao đây??? <_>

Tại sao những con người làm kia sao họ không suy nghĩ sâu xa hơn một tí, nếu đó là con, là em, là cháu của họ thì sao. gia đình, họ hàng của em thì sao, xót xa quá, cả một tương lai đang bị thay đổi, một hình phạt quá chi là ghê gớm mà chỉ có thời xưa người nào phạm tội hiếp dâm, giết người mới bị trừng phạt thôi. Càng nghĩ càng thấy đau vô cùng...

Mấy ngày nay cs của mình cũng có nhiều thay đổi lắm, hôm thứ hai mới đi phỏng vấn, thấy cũng ok và đang chờ kết quả, mai đi phỏng vấn thêm một chỗ nữa, không biết sao, dù sao cũng đi cho có kinh nghiệm. Mình ngay lúc này đây đang có rất nhiều kế hoạch, nào là đi học bơi, học tiếng Nhật, Pháp, đi tập thể dục, học trang điểm, mua cái này cái kia, nói chung là bao nhiêu thứ. Nhưng đồng thời cũng có nhiều thứ khiến mình suy nghĩ, những năm tháng đại học đúng là cs của mình quá ư nhạt nhòa, nên giờ mình muốn làm gì đó. Không nên sống quá vô tình bởi lẽ còn quá nhiều người cần giúp đỡ. Trước đây mình chỉ nghĩ đơn giản sống cho mình là đủ, nhưng k xã hội còn nhiều cánh tay đang vươn ra và cần giúp đỡ lắm, mình muốn theo học tâm lí, trung cấp dược, muốn làm gì đó, bằng tất cả đam mê, chứ không chỉ là làm đẹp cv để xin học bổng... Mình mong muốn bản thân sống trên đời làm được cái gì đó.

Chiều nay đi dạy gặp ông hàng xóm, ngàn năm mới nói chuyện một lần, ông hỏi thuê nhà bn? Mình thì không muốn ổng biết qh họ hàng nên nói 2 tr, nói xong mình mới thấy hối hận vì hình như anh Huế ở nhà, k biết anh Huế có nghe k, nếu mà có thì biết bao nhiêu hình tượng đẹp trước đây tan vỡ. :(((

Đôi lúc mình nghĩ, những gì ta gầy dựng chỉ cần một phút sai lầm là sụp đổ tất cả, ta vào một cửa tiệm, ta là thượng đế, nhưng ta ăn cắp một thứ gì đó, cho dù là rất nhỏ, thì ta suốt đời mang tiếng là ăn trộm, bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để hủy hoại uy danh xây dựng bấy lâu rồi. Nên phải sống làm sao cho ngẩng cao đầu, cho người thân của mình luôn tự hào. Mình quan niệm cs có nhân quả, ta sống sao thì sẽ được đáp trả như vậy.

Mấy đêm nay mất ngủ, làm cả cs của mình đảo lộn, có cái gì đó, k ổn, mình cần phải xem lại và điều chỉnh thôi, k thể tiếp tục như vậy được, cuộc đời ngắn ngủi lắm.

Hi vọng mai phỏng vấn sẽ ok, hi vọng mọi thứ sẽ tốt, ngày mai sẽ vui vẻ hơn, khởi sắc hơn. Thôi đi ngủ đây, hi vọng ngủ ngon. :P

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Ngày giỗ tổ :)))

Mới đọc xong một bài báo trên afamily.vn một bài thì bố chồng quá tốt mua băng vệ sinh cho con, bài thì bố chồng nhìn con dâu tắm, bài thì mẹ chồng đánh con dâu đến động thai. Đọc xong mà ngẫm trên đời đúng là có nhiều chuyện thật lạ đời làm sao, con mình sinh ra thương còn không hết, sao cứ là con dâu thì k được yêu thương, cứ như là osin ấy...

Đọc xong mình càng có quyết tâm cho những kế hoạch dự định của mình, quyết tâm không lấy chồng sớm, phải dành được suất học bổng đi du học thạc sĩ để mở mang kiến thức, tầm nhìn, để đm lại cho bản thân một cs tốt đẹp hơn, mình biết bản thân mình là người tốt đối xử cũng rất là chuẩn mực, vì thế mình đáng được yêu thương và hạnh phúc, thà chậm mà chắc còn hơn vội vàng mà hỏng cả một đời người, mình sống với người ta cũng cả đời người chứ ít ỏi gì.

Hôm qua đi gặp Thẩm và Thảo Phương về, thật lạ là không hiểu sao mỗi lần đi gặp về là mình lại tràn đầy quyết tâm nhiệt huyết phải thực hiện cho bằng được kế hoạch đi du học, có nhiều động lực lắm chứ k phải như gặp trang nhỏ, đúng là gần mực thì đen gần đèn thì sáng.

Mình không muốn thông qua trung tâm vì đi làm cả đời để dành biết được chừng nào mà tốn hết 100 triệu phí quá, người ta xin được vậy thì sao mình không xin được. Không nhất thiết là phải đi Úc, mình muốn đi tất cả mọi nơi, mà hơn nữa là mình phải đi vì mình muốn trưởng thành và khẳng định chính bản thân mình, trong mắt gia đình mình, mình vẫn còn nhỏ bé lắm không làm được gì hết á.

Mình nghĩ rồi cũng không nên đặt nặng trách nhiệm lắm với gđ, quan trọng là trong tim mình luôn có gia đình thế là đủ rồi, mình trước hết phải sống cho mình thật là vui vẻ và hạnh phúc, vì ý nghĩa của cs đơn giản là như thế mà, thế là ok rồi.

Lần này mình tính không nói với ai hết cứ thế im lặng mà thực hiện, mà cố gắng thôi, vì cứ nói ra người này nói vào người kia nói ra, k động viên gì mình còn làm mình nhục chí nữa, nên cứ cố thôi, đến khi thành công rồi mới nói, chắc chắn mình sẽ làm được, đó là con đường mà mình đã chọn và xác định đi dẫu biết sẽ rất khó khăn, đầy chông gai và nước mắt... Nhưng mình sẽ cố, mình không muốn cs như hiện tại.

Vì thế nên từ nay khi quyết định làm gì mình phải dứt khoát không được để mất thời gian mới được, cơ hội chỉ đến có một lần mà thôi, mình không muốn phải hối hận, mình muốn mở ra một chân trời mới khi mình 23,24, 25 tuổi và mình chắc chắn sẽ làm được, mình sẽ thành công. Mình chắc là sắp đi pv đó lần này phải cố gắng thành công mới được, do mình mà đừng đổ lỗi cho ai khác, cố lên nhé, phải nắm lấy cơ hội...

Con người ta thường không hay dám nhìn vào sự thật mà lúc nào cũng trốn tránh, khi tháng 2 hỏi mình có việc chưa, mình nói chưa chị ạ, chị Nguyệt nói khoảng đầu tháng 3 mới nhiều, đến khi tháng 4 hỏi lại mình nói chưa thì chị nói thời buổi kinh tế khó khăn mà, đó chỉ là bào chữa thôi, do mình chưa cố hết sức mình đó, nên mình sẽ cố, dám nhìn vào điểm yếu thất bại mà cố vươn lên. Lần này phải được là do mình mà, may mắn chẳng phải là do mình tạo cơ hội cho nó đến sao, đừng tự mình đánh mất đi cơ hội do sự bất cẩn của mình. Hơn vậy thấy làm ở vn lương bèo quá, thế nên phải đi du học, thôi cố lên nha, cứ đi đi rồi sẽ đến đích mà thôi, ai cũng giỏi hết quan trọng có tìm ra hay không mà thôi, cố lên nhé. :)))

7 Lí do vì sao bạn cứ mãi tầm thường và kém cỏi


  1. Trong khi bạn đang chơi Candy Crush hoặc Flappy Bird, ai đó đang thu nhận được những thông tin thú vị và đáng giá hơn cho cuộc sống của họ gấp nhiều lần. Hoặc đơn giản họ chỉ đang hoàn thiện khả năng vi tính của bản thân - bạn chắc bạn ổn về khoản này chứ?

    1.Bởi vì bạn chưa thất bại đủ nhiều

    Bạn cảm thấy hài lòng với vị trí xoàng xĩnh của bản thân, và chọn cách không cố gắng vì cái gì cả. Bạn thích tự nói với bản thân rằng “Tôi sẽ học một nghề mới” hơn là thực sự lăn xả vào học. Bạn thường chặc lưỡi, việc này có vẻ phức tạp quá, có khi để sau hoặc “khỏi làm luôn cũng được”.

    Bởi vì trong khi bạn ngồi đó thư nhàn, tôi đang tự thử thách mình bằng những lần thất bại liên tiếp, học những điều mới lạ hơn.

    Bởi vì chỉ khi thất bại bạn mới có được bài học cho mình, như thép đã được tôi qua lửa đỏ và đập mỏng thành gươm, bạn mới đủ sức đương đầu với cuộc đời đầy rẫy những thanh gươm sắc bén hơn bạn gấp nhiều lần.

    [​IMG]

    2.Bởi vì bạn luôn để ý xem người khác nghĩ gì về mình

    Bạn luôn phải chật vật để hoà mình vào đám đông. Bởi bạn nghĩ, sự khác biệt chỉ giá trị khi bạn khác biệt theo cùng cái cách mà đã khiến những người khác nổi bật!

    Bạn sợ phải phơi bày con người thật của mình, nếu như bạn có thể đánh giá người khác, bạn nghĩ rằng chắc chắn họ cũng phải lời ra tiếng vào lại về cách sống của bạn. Bạn quan tâm càng nhiều về những thứ bạn có nhiều bao nhiêu thì về những điều bạn đã làm ít bấy nhiêu.

    Bạn dành tiền mua quần áo lượt là, xe hơi láng lẩy, ăn đồ cao lương- còn tôi để số tiền đó để đầu tư cho chính mình. Trong khi tôi khiến thế giới phải chấp nhận tôi, bạn khó nhọc hoà nhập vào với hàng vạn người ngoài kia bằng cách bắt chước những gì bạn cho là họ thích.

    [​IMG]

    3.Bởi vì bạn nghĩ mình thông minh hơn người

    Nghĩ lại đi, bạn đọc những gì người khác đã đọc, học những gì họ đã học, làm những gì họ đã làm, vậy mà gọi là thông minh ư?

    Bạn học những gì bạn nghĩ có thể giúp bạn vượt qua bài kiểm tra của họ và bạn nghĩ điều đó khiến bạn có vẻ thông minh?

    Bạn nghĩ chỉ khi còn đến trường ta mới còn học. Trong khi bạn đang gắng hình dung ra thế giới mênh mông từ lớp học bé tí, tôi đã ở ngoài đó, trải nghiệm nó bằng cách sống và thử thách bản thân mình ngoài cái nôi bảo bọc của gia đình, thầy cô.

    Bởi vì thông minh không thể hiện qua những gì bạn đã học, mà là qua cách bạn sống.

    Đừng lấy bằng cấp ra để so đọ hơn thua, tôi hoàn toàn có thể vượt qua bài kiểm tra của bạn dễ dàng, nhưng trong bài kiểm tra của tôi, điểm số mà bạn đạt được chỉ tính bằng một từ mà thôi: sống sót!

    [​IMG]

    4.Bởi vì bạn không chịu đọc sách

    Bạn chỉ chịu đọc những gì trường lớp ép bạn đọc, còn ngoài ra- không gì cả.

    Bạn nghĩ lịch sử chán ngắt còn triết học thì mơ hồ quá.

    Bạn thà ngồi xem TV còn hơn khám phá điều gì đó thú vị, như nhin thế giới qua lăng kính của một người khác bằng cuốn sách của họ.

    Và có khi bạn còn chẳng thèm ngó qua bài báo này, thay vào đó bạn click vào một tin giật gân của celeb.

    Chắc chắn bạn biết những điều này. Nhưng người ta chỉ dắt được con ngựa đến mép nước mà thôi, còn uống hay không là do bản thân nó.

    [​IMG]

    5.Bạn đã không còn tò mò về mọi thứ từ khi nào?

    Bạn tiếp nhận thông tin thụ động từ những trang báo copy nhan nhản của nhau. Bạn còn chẳng buồn hỏi, “lỡ như điều mình vừa đọc sai sự thật?”.

    Bạn sẵn sang thán phục ai đó, “Woa, cái gì anh cũng biết!”, nhưng chẳng dám mở miệng nhận, “Tôi lại chẳng biết cái quái gì cả”.

    Trong khi bạn đang chơi Candy Crush hoặc Flappy Bird, ai đó đang thu nhận được những thông tin thú vị và đáng giá hơn cho cuộc sống của họ gấp nhiều lần. Hoặc đơn giản họ chỉ đang hoàn thiện khả năng vi tính của bản thân- bạn chắc bạn ổn về khoản này chứ?

    Bởi vì khi phải bước vào một cuộc tranh luận, bạn sẽ bị đối thủ hạ nốc ao, bằng những lý luận sắc bén và dẫn chứng đa dạng từ mọi mặt cuộc sống, bởi vì hắn thành thạo mọi điều bạn sắp dùng để đối phó.

    Hắn lợi hại đến mức, có thể đổi hẳn về phía quan điểm của bạn mà vẫn giúp bạn thắng luận, sau khi đã cho bạn đo ván từ quan điểm của hắn.

    [​IMG]
    6.Bởi vì bạn vẫn chưa đặt câu hỏi đủ nhiều

    Bạn không đặt câu hỏi cho chính quyền. Cho nhà trường. Cho công ty. Cho chính bạn.

    Bạn không hiểu được sức mạnh của những câu hỏi đúng nơi, đúng lúc; thể hiện sự bất đồng một cách nhã nhặn; đứng lên bảo vệ cho điều mà bạn tin chắc rằng đúng.

    Bạn nói nhiều hơn là bạn hỏi. Bạn khiến kẻ khác có cơ hội hạ gục bạn bởi bạn cho hắn quá nhiều thông tin. Bạn chẳng quan tâm đến ai ngoại trừ bản thân mình.

    Nhưng hỏi nhiều không phải theo kiểu bạn đang phơi bày tất cả những ngu dốt hạn hẹp của mình ra một cách ngây thơ.

    7.Bởi vì bạn không biết chấp nhận sự thật

    Bạn không dám thừa nhận bản thân mình không biết quá nhiều thứ. Bạn cần phải biết rằng đọc hết bài báo này cũng không đền bù cho tất cả quãng thời gian bạn đã lãng phí trong đời.

    Nếu ai đó nói, ngày mai rồi mọi thức sẽ khác, bạn sẽ đợi đến đúng ngày mai để bắt đầu động tay động chân.

    Bạn nghênh ngang đi khắp nơi, vui vẻ phủ nhận những sự thật khiến bạn khó chịu. Phải chi chỉ một lần, bạn chịu đưa cái lưỡi của mình ra, và nếm lấy sự thật- xem nó có vị ra sao.

    Thứ duy nhất đang cản trở bạn làm những điều phi thường là chính bạn.


Read more: http://forum.vietdesigner.net/threads/7-li-do-vi-sao-ban-cu-mai-tam-thuong-va-kem-coi.51033/#ixzz2yHKiDDws

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

Giao mùa - Mưa

Chiều hôm trước Sài Gòn âm u, sáng nay 5h sáng thì một cơn mưa rào bất chợt, và ngay lúc này đây hơn 4h chiều thì những giọt mưa tí tách đang rơi lâm thâm trên mặt đất, chẳng lẽ Sài gòn đã bước vào mùa mưa. Mưa để làm dịu đi cái nóng oi bức gần 40 độ, mưa để gột rửa hết tất cả những bụi bẩn và mưa để làm cho mọi thứ trở nên mát mẻ và êm dịu hơn... Đã đến lúc phải sắm cho mình một cây dù rồi đây ^^

Đang ngon giấc ngủ thì chợt tỉnh dậy thấy đã 15h45' nhớ ra mình vẫn còn đang ngổn ngang với một núi thứ nào là một thau đồ chưa giặt, mấy cv chưa gởi... còn nhiều thứ khác nữa, đang còn nhiều thứ lắm, thế nên ngủ dậy mới giật mình thế này đây<_>

Ngủ dậy thời tiết oi bức kinh khủng chợt nhận ta một ngày chủ nhật yêu quý cũng nhanh quá chừng, ngày mai đây liệu có những điều gì đang chờ đợi mình khám phá đây, chắc cũng nhiều lắm nhỉ, thế càng thú vị vì đây là cuộc sống mà...

Có đôi lần mình tự hỏi sao mình lại lùn thế, sao lại tự ti về bản thân mình nhiều đến thế, để rồi là bao nhiêu đêm suy nghĩ trằn trọc, nhưng cũng phải nhìn lại có nhiều người chưa đến 1m5 mà họ vẫn thành công và tỏa sáng đấy thôi, sao phải nghĩ nhiều chi cho mệt, ừ thôi thì từ nay sẽ không nghĩ như thế nữa.

Điều cuối cùng, đã biết bao lần mình từ bỏ cơ hội để bước đến vinh quang, để chạm tay vào cầu vồng, vì nghĩ nó khó quá chắc mình không làm được đâu, sai lầm quá rồi, không được nghĩ như vậy đâu nhé, cơ hội là dành cho tất cả mọi người những ai thật sự muốn đạt được nó. Từ nay hãy cố lên nhé, chưa thử sao biết không được chứ???

Trời cũng hết mưa, nóng và oi bức hơn, huhu :(((

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Who am I, what exactly I want???

Đó chính là câu hỏi mà tôi tự hỏi mình hàng trăm hàng ngàn lần. Ngay lúc này đây k biết sao tôi thấy rối bồi, lung tung và mệt mỏi, tôi tự hỏi mình thật sự muốn gì, và đã làm những gì để thực hiện những thứ mình muốn??? Phải chăng mình quá nhỏ bé trong chính cái thế giới mà mình đang sống, trong chính cái vòng mà mình tạo ra... Tại sao lại luôn có suy nghĩ là mình không làm được, sao chưa từng thử??? Hàng ngàn câu hỏi đại loại như vậy đang bủa vây tôi ngay lúc này???

Nghe bảo mấy chỗ khác mưa thì phải, chỗ mình thì không thấy nhưng thời tiết cũng mát mẻ và dễ chịu lắm. Nên thấy trong người cũng dễ chịu xíu. Không hiểu sao cứ lên mạng và rồi lại thấy thời gian thật sự vô ích, da đen sạm, lại một tuần trôi qua trong hy vọng chờ đợi và mọi thứ vẫn là số 0 tròn trĩnh.

Haha, mới lên web của Fujikura và thấy đang tuyển vị trí purchaser hình như vị trí planning staff cứ có người nhảy hoài hay sao ấy, tối nay về nộp gấp.

;)

Cảm thấy vui quá, ừ thì mình đúng là còn thua người khác nhiều lắm, hay nói cách khác thì bản thân mình còn yếu kém, còn quá nhiều thứ chưa khám phá ra, nhưng mình sẽ cố gắng, phải đầu tư học Tiếng Anh thôi, đó là điều cơ bản và thiết yếu cho công việc, và cũng như để thực hiện những ước mơ dự định của mình sau này mà. Chaizo. cứ cố lên nhất định sẽ thành công và làm được thôi, haha. Vui, cười và cùng cố gắng nào, từ giờ ta sẽ yêu lại từ đầu nhé, tiếng anh ơi. :)))

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Mới ngủ dậy :(((

Nghe có lạ đời không??? nấu ăn xong lên nhà mệt quá, tính ngủ xíu cho khỏe rồi đi chợ, ai dè ngủ mê mệt quá dậy không nổi luôn, lúc mở mắt ra thì đã là 12h42, ôi thôi thế là mai lấy gì ăn đây. Vào tắm một cái ra xong thấy khỏe lên face thấy bạn học ngân hàng đã chụp hình tốt nghiệp thế là ra trường rồi đó...

Cứ tự nhủ là không sao đâu, nhưng một tuần từ thứ 2 đến thứ 6 trôi qua nhanh quá, ai cũng có việc làm rồi, hàng sáng dậy nấu ăn, thấy chị Nguyệt mỗi ngày xúng xính một bộ váy đi làm thật thích. Giờ cả gia đình chị Nguyệt cũng không hỏi mình là em chưa có việc làm à, bởi lẽ quá lâu rồi, nhất là đối với một sinh viên ngoại thương. <_>

Càng nghĩ thì lại càng buồn, không có một sinh viên Ftu nào như mình đâu nhỉ ra trường mà ở nhà thế này đây, chẳng lẽ cái cv của mình nó xấu đến thế hay sao cơ chứ, chẳng lẽ ở cái thành phố rộng lớn này kiếm một việc làm lại khó đến thế, chẳng lẽ nơi đây không còn chấp nhận mình nữa. 4 năm chưa có khi nào rủng rỉnh tiền để mua những gì mình thích, còn đi bộ nữa chứ... Không lẽ cứ mãi sống và chờ đợi thế này sao. Ước mơ, cuộc sống, tương lai liệu có phải do mình tạo nên, nhưng làm sao tạo dựng được khi ngay cả một cơ hội cũng không có??? có ai có đời sinh viên như tôi không??? Những ngày tiếp theo trong tháng tư này rồi sẽ ra sao đi về đâu đây, tôi lại tiếp tục như thế nào đây??? Cảm thấy bất an quá, muốn quên đi tất cả, hỡi công việc hãy đến với tôi đi, chờ đợi làm tôi mệt mỏi quá, tôi phải làm gì đây???
:(

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Ngày cá tháng tư

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 4 đó. Và tháng tư của mình đã bắt đầu như thế đó:

Tối hôm 31/03 My đi làm về và đem về rất nhiều tiền, con bé đi làm đã được 2 tuần rồi đấy, nó nhờ mình gởi cho ba mẹ 1.8 tr, mình mượn nó 700k. Ba mẹ gọi điện, bữa nay không gọi cho mình nữa mà gọi cho My luôn, mà thôi cũng vậy, giờ my thành cần câu cơm rồi, gọi cho mình thì lui tới cũng chừng đấy chuyện có chuyện gì đâu mà nói, mà mình cũng k muốn gọi điện về nhà nữa. :((( Có nhiều thứ muốn làm nhưng không có tiền đúng là không làm gì được cả ngay cả tiếng nói cũng không có, haiza... Mình thật đúng là mang tội, là con gái lớn ra trường không kiếm được việc lại làm cho ba mẹ lo lắng nữa chớ, haiza. Đêm qua cũng thao thức giữ lắm, nhưng chắc tại mệt quá do đi dạy với lại nghĩ giờ có thao thức cũng đâu có được gì thôi thì chi bằng cứ ngủ cho khỏe mai tính tiếp.... VÀ thế là ngủ lúc 11h, sáng nay đồng hồ chưa kêu thì đã tỉnh giấc, bật dậy đi rửa mặt và tưới cây, riết cũng quen dậy sớm luôn oài, thế mà lại khỏe hơn bữa chủ nhật ngủ nướng á. ;))) coi như là cũng có cái tốt.

Ni có việc làm rồi mừng cho bạn mà buồn cho mình quá, may mắn à, cần không cần chứ, nhưng mình phải làm gì đó, ôi chứ sao những tháng năm đại học tôi k siêng và năng động chứ, giờ gánh hết hậu quả rồi, huhu, giá như được làm lại thì chắc chắn sẽ k như thế đâu...

Hôm qua mình có đi chùa và cầu nguyện, vào trong chùa thấy thật là thanh tịnh và dễ chịu làm sao, lúc về mở cửa thì mắt phải nháy quá chừng không biết có chuyện chi hên không, cầu mong cho sớm có việc. Không thể nào tiếp tục ngồi và chờ đợi như thế này được phải làm gì đó thôi.

Thôi tiếp tục cố gắng, đằng nào thì cũng sẽ có việc mà thôi, thời gian thất nghiệp này ai cũng phải trải qua, quan trọng là sớm hay muộn và trong gđ đó ta làm gì để trải qua nó, giữ tinh thần vững chắc, làm gì để khắc phục những điểm yếu của mình> Thôi thì cứ sống tốt và cố hết mình, cs cũng có hậu thôi mà, chaizo, gởi ngay mấy cái hồ sơ mới được, cứ nộp xem sao. Tháng 4 nhất định sẽ có khởi sắc, sẽ có gì đó mới, học ngoại thương ra không lẽ thất nghiệp sao, đã làm một cái timetable thì phải kiên quyết thực hiện mới được cố lên nhé, con gái, đường còn dài lắm, chưa nói được gì đâu, nhất định may mắn sẽ mỉm cười với con thôi mà.
Hãy làm cho may mắn tự tìm đến với mình nhé ;))) good luck!

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Đi hội thảo Samsung ở trường :P

Sáng nay mới đi hội thảo về, và như bao nhiêu lần lại nhận thấy nhiều điều bất ổn trong cuộc sống của mình mà cần phải thay đổi, suy nghĩ. Sống là phải luôn tự đặt câu hỏi: mình có đang hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình không???
Câu trả lời của mình là không, hoàn toàn không chút nào về tất cả mọi khía cạnh, đúng hơn là rất bất ổn. Đã gần hết tháng 3 và mình thì vẫn đang thất nghiệp, cũng may mới kiếm được lớp dạy thêm nên cũng đỡ, nhưng lương bèo bọt mà công sức bỏ ra thì nhiều và vất vả quá
..... (Nguyên khúc này ghi chăm chút hay lắm mà mất tiêu oài, đúng là linh cảm của mình luôn đúng. lưu là ok rồi, haiza).... <_>

Quan trọng là phải giữ cho mình sự nhiệt huyết và cố gắng phải không nào.
Đang ngổn ngang với chính cs của chính mình, đang k có lối thoát, chỉ biết tiến lên mà thôi, ai thành công mà k có đôi lần thất bại chứ
cố lên và hãy cứ tiến về phía trước và luôn cho mình cơ hội thử sức với mọi thứ nhé, cứ thử đi thất bại thì mới thành công được...

Tôi lại tiếp tục đi để viết nên những câu chuyện của cuộc đời mình, tôi tin rằng có một ngày nào đó tôi sẽ thành công, sẽ hài lòng với chính mình.  chaizo

P.s ba gọi điện nói nhà tôn nóng quá, sắp có world cup và  định bắt K+, thấy nhói trong lòng quá, ba mẹ chờ con nhé, con sẽ cố hết sức

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Đi phỏng vấn

Sắp phải đi dạy rồi nhưng mình muốn tranh thủ viết gì đó rồi đi măm măm và đi dạy. Thứ bảy tuần trước mình mới đi phỏng vấn về, không biết có qua hay không nữa, đang chờ đợi, và cố gắng, đi pv xong mình nhận ra một số điều như sau:

1. Cần phải trau dồi kiến thức bản thân hơn nữa, đi pv có nhiều bạn đến từ nhiều trường khác nhau, chưa kể là có người còn học trung cấp và mình chợt nghĩ mình thật là nhỏ bé, học Ngoại thương nhưng kiến thức không vững lương lại đòi hỏi cao thì làm sao mà có việc được, có ôn mà như thế huống gì không ôn chắc te tua quá. Test nghiệp vụ: TB-k, còn TA và Tin: Khá, nói chung là k có khó nhưng đòi hỏi phải nghiên cứu tìm hiểu, ôn tập cho thật kĩ. Vì nếu như những kĩ năng đó mình giỏi thì sẽ loại được mọi người còn lại và còn có thể deal lương nữa.

2. Phải tự tin, không được run, đang tập nói giọng sài gòn.

3. Phát hiện ra mình là một người cực kì tham vọng, muốn làm cho cty nước ngoài lương cao, có quy mô... phải cố nhiều nè.

4. Mình không hề dốt mà rất giỏi

5. Phải tự mình tạo lấy cơ hội, may mắn cho mình, phải nộp hs ngay lập tức vì nêu như mình chậm trễ thì cơ hội đã thuộc về người khác rồi, phải nhanh làm gì cũng phải nhanh.

6. Phải chuẩn bị nhanh để đem lại cơ hội cho chính mình.

chỉ thế đã túm lại sẽ cố hết sức, tối nay về sẽ gởi mail cho cậu và viết cv tiếng việt đế apply thêm mấy chỗ nữa để tạo thêm cơ hội may mắn cho mình. Chaizo. :)))

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Duyên phận

" Duyên phận" như ánh sáng cuối con đường, gắn kết ta với một ai đó, nhưng ánh sáng cuối con hầm cũng có nhiều kiểu lắm, lúc thì sáng lòa, nhưng cũng có khi chỉ là những tia nắng nhỏ nhoi yếu ớt. Trước đây mình không tin vào duyên phận, nhưng sau khi đọc xong bài note của chị Minh An (chị Phương Nhàn) "Nhật ký nàng dâu 24 tuổi, mình nhận ra được nhiều điều.


Mình không tin vào bói nhẫn à 23 tuổi mình sẽ chống lầy, nhưng giờ lại nghĩ mọi chuyện đâu có biết trước được, duyên đâu ai biết, nên thiết nghĩ giờ phải làm gì đó, vì chẳng lẽ cứ sống như bây giờ của hiện tại nhàm chán, mình phải kiếm gì đó làm thôi, 4 tuần rồi, làm gì cũng được, chưa làm sao biết k phù hợp sao biết chán... Hơn nữa mình k thể nào chấp nhận cs lấy chồng rồi sinh con được, phải có việc làm, phải tận hưởng những gì mình đáng được nhận, làm những gì mình chưa làm được, cs như vậy thì mới có ý nghĩa được.

Cũng hai chữ duyên phận mà mình gặp Trang, đây sẽ là lần cuối cùng mình nói về chuyện này và sau đó thì sẽ cho vào dĩ vãng. Mình thật sự không hiểu vì sao lại có người cố chấp như thế, đôi khi trong cs không phải cứ sống theo lí trí đã là hay, tại sao vẫn còn đó nhưng vẫn thờ ơ, mình đã từng trách bản thân hay đổ lỗi vì ai mà mình có cs sinh viên nhàm chán đến thế, nhưng giờ nghĩ lại tất cả mọi thứ đã qua, quan trọng là tương lai phía trước, quan trọng là biết sai mà sửa, nên giờ sẽ k nuối tiếc nữa, mà sẽ lấy đó làm động lực vươn lên. Nếu là bạn thật sự thì sẽ k làm như thế, cư xử một cách ngu ngốc như vậy, với loại người đó mình k cần phải bận tâm quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều, phải cho ra rìa thôi, là tại họ ích kỉ, đẩy mình khỏi vòng quay mà thôi, những gì đã cho và nhận giờ chỉ là dĩ vãng mà thôi. Sau tất cả những gì đã làm mình k thấy nuối tiếc gì cả, từ giờ gặp mình sẽ coi như không thấy như người xa lạ, không quan tâm, không hỏi han gì cả vì trong trái tim mình, hiển nhiên đã không còn một góc nào cho cái thứ tình cảm hời hợt đó nữa. Mình chỉ mất đi một người ích kỉ, không xứng làm bạn mình, không mình không mất gì cả chỉ là mình gạt bỏ cái xấu lấy cái tốt đẹp mà thôi. Còn người ta đã đánh mất đi một người thật sự yêu thương mình. Giờ tất cả mọi thứ đã tan tành theo mây khói, k còn gì phải luyến tiếc nữa cả, k luyến tiếc nữa, thật là nhẹ người. Đã không còn một chút vấn vương nào. Mình k ghi lên facebook vì mình k muốn làm như thế, chẳng tốt đẹp gì, mọi thứ nên kết thúc trong im lặng vẫn hay hơn. Mình thấy khinh cho cái con người lên face viết này viết nọ, đạo đức giả, ẩn ý này nọ qua bài hát, im im, thay đổi thái độ chỉ sau một đêm hay lên face để ghi này nọ, khinh dưới mọi hình thức.
Giờ cảm thấy rất thoải mái và dễ chịu hehe
P.S Sáng nay đã dậy sớm thấy được thứ ánh sáng kiên sa từ mặt trời buổi sớm mai ấm áp dễ chịu và tràn đầy sức sống, sẽ cố gắng hơn nữa nhất định sẽ thành công haha, dự là a tháng nữa sẽ có xe máy, và đầu tháng 4 sẽ có việc làm, k thể lùi lũi ở nhà 30.4 và 1.5 được, chaizo hehe

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Thế giới tôi sống

Thì ra cái thế giới mà bấy lâu nay tôi sống và luôn tự ẩn nấu mình trong đó là như thế, đôi khi chúng ta không tự mình nhận ra được mà cần có ai đó nói cho mình biết, thì ra nó tồi tệ đến như thế. Đúng tôi nên nhìn lại một ngày của mình, xem xét và suy nghĩ, dù sao thì cũng thể sống như thế này mãi, phải làm gì đó, và tôi đã tìm thấy thứ mình muốn và cần làm, những gì mình phải thoát ra, tôi sẽ cố gắng chí ít cũng chỉ là một lần mà thôi, tôi có thể tự tin là mình làm được phải không, k thể nào sống buồn chán như vậy được, chaizo.

Phần Lớn Mọi Người Đã Chết Ở Tuổi 25

"Phần lớn mọi người đã chết ở tuổi 25, chỉ có điểu đến 75 tuổi mới chôn mà thôi" (Most people die at 25 and aren’t buried until they’re 75) ―Benjamin Franklin
Thật vậy, rất nhiều người trong chúng ta sống “khổ” từ bé đến lớn, cho cả đến khi chết đi hay nói theo nhận định ở trên là đã chết lâm sàng từ lâu. Khổ ở đây không phải về mặt vật chất mà khổ ở mặt tinh thần. Rất nhiều người đánh đổi tuổi trẻ, sức khỏe, hạnh phúc, thời gian bên người thân yêu lấy cái gọi là công việc, sự nghiệp, địa vị và tiền bạc để rồi khi về già hoặc khi ốm đau bệnh tật thì công việc, sự nghiệp mất, sức khỏe suy sụp và sẵn sàng trả giá cao để “mua lại” sức khỏe, còn tuổi trẻ chắc chắn đã một đi không trở lại.
Trẻ em ở Việt Nam thậm chí bị đánh cắp tuổi thơ, học nhiều hơn tận hưởng thời thơ ấu, những đồng phạm tiếp tay lại chính là cha mẹ và thầy cô. Từ lớp mầm non đã phải học thêm, học nếm, học đọc, học viết, học chuẩn bị trước khi bước vào lớp một, cứ như vậy cả cuộc đời niên thiếu cho đến tận khi tốt nghiệp đại học phải đóng vai những con lừa còng lưng cõng sách vở trên vai, “chữ nghĩa kiểu thầy cô” trong đầu.
Tốt nghiệp đại học xong, những người được "xã hội" cho là may mắn, kiếm được việc làm ngay, bước vào cuộc sống thực tế với cơm áo, gạo tiền, làm việc từ sáng đến tối, 8h/ngày, 6 ngày/tuần. Cứ vậy cày cuốc, lo mua nhà mua cửa, mua xe, lấy vợ sinh con đẻ cái, lo sữa, bỉm, tã lót cho con, lo xin cho con đi nhà trẻ, chạy trường, chạy lớp, lo cho con thi cấp 2, cấp 3, đại học, lo xin việc cho con, rồi lo dựng vợ gả chồng, cứ vậy lo cho đến lúc chết. Một cuộc đời hoàn toàn lo âu và toan tính. Đến khi về già chép miệng thở ra: " Âu cũng là một kiếp nợ đồng lần".
Tôi nghĩ không ai trên đời này muốn sống như vậy cả nhưng thực tế nhiều người đang sống như vậy, chỉ đến khi về già có kinh nghiệm có thời gian ngẫm ra thì đã muộn.
Vậy sao chúng ta không thay đổi? Tại sao chúng ta lại vẫn cứ đi theo lối mòn của các thệ hệ đi trước? Chúng ta sợ sự khác biệt, sợ khác với đám đông?
Nhiều người nghĩ rằng chúng ta chỉ có thể an nhàn, tận hưởng cuộc sống khi đã có trong tay rất nhiều tiền, sau khi đã về hưu, đã phấn đấu một đời. Vâng,thế hệ tôi được dạy như thế. Nhận thức của xã hội là như thế. Nhưng có bao giờ bạn nghĩ lúc đó chúng ta quá già, không còn sức khỏe, ốm yếu, bệnh tật, ăn không biết ngon, xương cốt đau nhức, nằm trên giường còn thấy khó ở chứ đừng nói làm gì, tận hưởng vào đâu?
Để tận hưởng vật chất cần có nhiều tiền? Đó là một nhận thức sai lầm. Thực tế, tại Việt Nam nhiều đại gia sống trong tòa biệt thự hoành tráng, đất đai vô số, sở hữu Roll-Royce, xài toàn hàng hiệu … nhưng trong lòng lại bất an, ăn nhà hàng hạng sang nhưng không thấy ngon, tối ngủ giường êm, đệm ấm nhưng giấc ngủ chập chờn, không an giấc. Đến khi thức giấc lại phải đối mặt với toàn toan tính. Tất nhiên, nếu có được tất cả là điều tuyệt vời nhưng điểm quan trọng mấu chốt ở đây chính là cân bằng cuộc sống. Bạn hãy bằng lòng với cuộc sống không có thật nhiều tiền như đại gia chỉ có mỗi thứ một chút, nhưng cân bằng cuộc sống chắc chắn sẽ rất thú vị và hạnh phúc.
Tận hưởng cuộc sống không phải là khái niệm vật chất, vì vậy không liên quan đến vật chất, không cần tiền bạc. Tận hưởng cuộc sống là khái niệm tinh thần. Đó là cảm nhận, là nhu cầu tinh thần. Bất kỳ ai cũng có thể tận hưởng cuộc sống theo cách của họ, ở bất kỳ đâu, vào bất cứ lúc nào. Ngay bây giờ, bạn có thể tự cho chép bản thân mình thư giãn, nằm trên một đồng cỏ xanh, hay nhâm nhi cà phê góc phố ngắm người qua lại, hay thả hồn trong những trang sách trong góc phòng tĩnh lặng.
Hãy sống chậm lại, cảm nhận và hưởng thụ cuộc sống! Đừng để xã hội vật chất cuốn trôi bạn đi, dòng đời xô đẩy làm bạn mất kiểm soát. Cuộc sống quanh ta có rất nhiều điều thú vị, dễ thương nho nhỏ, nhưng chỉ vì bước đi quá vội vã mà chúng ta bỏ qua. Tại sao các nhạc sỹ lại cảm nhận được nốt nhạc trong cuộc sống, tại sao nhà thơ lại có thể rung động trước một nhành hoa? Có thể họ được ông trời thiên phú cho một số tài năng, cảm nhận bẩm sinh nhưng có một điều chắc chắn họ hơn ta trong thực tế là họ đã dừng lại, đóng băng khoảnh khắc đó, cảm nhận, nâng niu, sung sướng, hạnh phúc rồi tìm những ca từ, nốt nhạc, chắt chiu,chọn lọc, chậm rãi để biến những rung động, cảm nhận cá nhân đó thành những khuông nhạc hay áng thơ. Tất cả những cái đó đầu tiên là để thỏa mãn cá nhân, để giúp họ hưởng thụ cuộc sống sau đó mới phổ biến ra xã hội như một cách họ chia sẻ niềm vui. Họ đã dành thời gian để sống chậm lại với những khoảnh khắc, còn ta thì tua nhanh cho đến hết cuộc đời.

Người phương Tây có câu: “Cuộc sống là một món quà” (Life is a gift). Hay trong hậu Tây Du Ký của Phương Đông, sau khi bốn thầy trò Đường Tam Tạng đi Tây Trúc thỉnh kinh về, được đầu thai làm Bồ Tát. Trong đêm cuối cùng của kiếp người, đợi ngày mai trời sáng vào cõi Niết Bàn, Tam Tạng trằn trọc bâng khuâng không ngủ được mà theo lời Tôn Ngộ Không là do ông nhớ cả một kiếp người, Tôn Ngộ Không là một con khỉ đá và thích hưởng thụ cuộc sống, hỉ nộ ái ố của kiếp người hơn là kiếp Phật vô ưu vô lo. Chúng ta là người nhưng lại không cảm nhận được sao?
Hãy tận hưởng những giây phút bạn sống trên cuộc đời này.
Sống Là Một Động Từ Vì Vậy Hãy Sống Sao Cho Sống Động
Hãy cảm ơn cuộc sống vì những gì mình có, cũng như chính sự hiện diện của bạn trên cuộc đời này. Nếu không là người chúng ta là cái gì? Bạn thích sự vô hình, vô tưởng, không biết đó? Hãy hạnh phúc khi mỗi sáng mai thức dậy thấy cơ thể khỏe mạnh, yêu đời. Hãy tận hưởng cuộc sống, hạnh phúc với những điều rất bình dị, như nô đùa cùng con trẻ, tiếng cười khúc khích của trẻ thơ, bữa ăn ấm cúng cùng gia đình, nghe thì đơn giản nhưng nhiều người để tuột qua, khi mất rồi mới thấy tiếc.
Vật chất ư? Ngay cả với những chuyên gia kinh tế học nổi tiếng thế giới như AlfredMarshall, Adam Smith hay Milton Friedman còn cho rằng công việc của họ là tìm hiểu xem con người làm những cái gì và ảnh hưởng của những hành vi này đối với xã hội loài người ra sao và kinh tế học là môn học để làm sao thu nhận được nhiều nhất từ cuộc đời.
Nếu chiếu theo lăng kính này, mỗi chúng ta có một xuất phát điểm như nhau, đều sinh ra và có số vốn bằng nhau đó là cuộc sống, đơn vị đồng tiền chính là thời gian. Hãy làm sao thu lời lớn nhất từ cuộc đời của bạn và hãy hạnh phúc với những gì bạn có. Một trong những kịch bản phim khai thác đề tài này khá thú vị là "In Time", các bạn có thể xem để tham khảo.
Sống Là Để Trải Nghiệm
Hãy chấp nhận cuộc sống với những thách thức, những vui buồn, hỉ nộ ái ố, hãy luôn mỉm cười với cuộc sống, gạt bỏ sự nhút nhát, sẵn sàng thử nghiệm và thay đổi chính mình. Thử nghiệm và Thất Bại (Test & Error) là chuyện bình thường. Các nhà khoa học nghiên cứu còn thích thú với quá trình đó. Sao bạn không áp dụng vào cuộc sống hàng ngày, ví dụ bạn hay ngượng trước đám đông nhưng lại đăng ký tham gia một lớp học nhảy đầm ngoài vườn hoa. Bạn sợ độ cao nhưng đăng ký một lớp học leo núi. Đôi lúc dám làm những điều bạn không thích có thể mang đến cho bạn những niềm vui bất ngờ, những thử nghiệm thú vị, cho bạn kinh nghiệm, kỹ năng và tăng sự tự tin. Hãy sẵn sàng thử nghiệm, vượt qua những thách thức của bản thân, làm những điều bình thường mình sợ không dám làm miễn là không vi phạm luân thường đạo lý và trái với lương tâm.
Trong lần đi chơi trèo thuyền Kayak và leo núi ở Vịnh Hạ Long vừa rồi, người hướng dẫn viên nói với chúng tôi rằng, đoàn của chúng tôi là đoàn người Việt Nam đầu tiên. Vậy hóa ra từ trước đến nay, bao cảnh đẹp và thú vui ở ngay Việt Nam chỉ dành cho Tây chơi thôi sao? Họ phải mất tiền bay máy bay từ một nơi xa xôi đến đây để được trải nghiệm một trong những danh thắng của thế giới, còn chúng ta người bản xứ cơ mà.
Sống Chậm Không Có Nghĩa Là Lười Biếng
Sống chậm và tận hưởng cuộc sống không có nghĩa là lười biếng, không làm gì cả mà sự thực là đòi hỏi nỗ lực 100%. Bạn muốn dạy sớm đạp xe dưới anh ban mai, hay trong tiết trời Thu lành lạnh, hít thở không khí trong lành, mùi thơm của hương hoa đất trời, đi về cà phê ăn sáng, tán gẫu cùng bạn bè nhưng lại không muốn chui ra khỏi chăn lúc trời vừa sáng. Bạn muốn lên đỉnh núi ngắm hoàng hôn nhưng không muốn leo núi. Với bất kỳ việc gì hãy nỗ lực hết sức của mình.
Không phải tất cả các phát minh khoa học đến từ lần thí nghiệm đầu tiên. Không phải tự nhiên một ai đó có thể trượt băng, trượt tuyết, đi vòng quanh thế giới, đến được những nơi thâm sơn, cùng cốc, tận cùng của thế giới, những thành phố cổ xưa với nền văn minh đã mất, dám nhảy xuống biển khơi từ những vách đá treo leo dựng đứng, chinh phục những đỉnh cao, nơi không khí loãng có thể làm chết người. Tất cả những thứ đó đều đòi hỏi nỗ lực, nỗ lực chinh phục chính bản thân mình, nỗ lực hoàn thiện bản thân mình, nỗ lực đưa mình ra chấp nhận thách thức của thiên nhiên. Bởi vì kẻ thù lớn nhất của đời người chính là bản thân mình. Một khi bạn đã chinh phục tất cả các kỳ quan của thế giới, cuộc đời có nhiều trải nghiệm, bạn sẽ tự tin hơn, “người” bạn sẽ lớn lên và trái đất sẽ ngày càng nhỏ lại dưới đôi bàn chân bạn. Làm hay chơi cũng thế thôi cần rất nhiều nỗ lực.

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

Tu ki :(((

Lại chiều rồi, bây giờ đang là 17h23' lại chuẩn bị hết một ngày mà mình không làm được gì ngoài dậy muộn, nấu ăn rồi xem phim, cs dường như chán quá, chán còn hơn cả lúc trước tết nữa, ít nhất cái dạo ấy mình còn có một thứ gì đó đợi trước mắt còn giờ thì... haiza sao tôi lại là người không có việc gì làm và cũng không có ai để bầu bạn hết thế này không biết nữa.
Những thứ có thể ăn được thì cũng đã gần hết, còn tiền thì cạn luôn rồi, huhu, không dám xin nhà vì ba mẹ không có tiền. Thấy mình thật tệ làm sao, nào là tự chủ về tài chính, con sẽ xin việc làm, con sẽ học tiếng anh bla bla bao nhiêu là thứ, không có cái gì ra cái gì cả, toàn phim với ảnh thôi.
Chắc ba mẹ giờ này cũng lo lắng và buồn nhiều lắm, mình biết ba mẹ sợ mình buồn nên đường nào cũng nói theo đường nấy hết, chứ ai mà không muốn ra trường có việc cơ chứ.
Buồn, mình phải làm sao đây, huhu???

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

Tuần thứ ba vào lại Sài Gòn

Sáng nay tôi tôi thức dậy lúc 11h50' đó là hậu quả của một đêm thức dài xem phim đến 2h sáng, bình thường giờ ấy còn chưa ngủ được nhưng sáng nay dậy thấy rất mệt và cảm giác sức khỏe tiêu hao không hề ít.
Hôm nay lại buồn nữa rồi, và cảm thấy bị tổn thương vô cùng, căm ghét và oán hận chính mình. Sao mình lại như thế nhỉ, mình lúc nào cũng muốn may mắn, nhưng lại chỉ ngồi đó hy vọng chứ chưa bao giờ thực sự làm gì đó để đạt được nó cả. Mình nhút nhát, mọi chuyện trở nên như thế này nên chăng là bắt nguồn từ một chữ tiền mà ra, nên mình chỉ có thể thoát khỏi cs nhàm chán hiện tại, tìm lại chính mình, gq tất cả mọi thứ khi và chỉ khi mình kiếm được tiền mà thôi.
Đọc danh sách sv được nhận học bổng mà có chút gì đó chạnh lòng quá. Chợt nhận ra trong cuộc đua này mình thua cuộc thật rồi. Mọi thứ chỉ đạt được kết quả tốt khi ta thật sự cố gắng hết mình và vươn lên. Mình biết cuộc đời không có hai chữ giá như, nhưng nếu như lúc ấy mình thật sự nghiêm túc và đầu tư vào bài khóa luận thì những thứ mà giờ đây mình nhận được còn nhiều hơn thế chứ không chỉ là một con điểm, đúng là làm qua loa không đầu tư thì chỉ có vậy mà thôi dám đòi hỏi gì. Nhưng vẫn buồn, mình một kẻ luôn tự cao đã bị ngã một cú thật mạnh và đau, để rồi mọi thứ qua đi thì mới nhận ra thất bại của mình và có chăng mọi thứ đã quá muộn. Nếu như mình đầu tư thì giờ đã có 2550000đ rồi, mình sẽ khoe với ba mẹ, chắc là cả nhà sẽ vui và tự hào lắm, mình sẽ mua bếp điện từ, mũ bảo hiểm gởi ra ngay làm quà cho gđ, ba mẹ sẽ vui lắm, tiền còn lại mình sẽ ăn uống, chi tiêu, không phải xin ba mẹ và phụ thuộc vào My, mình cũng sẽ tự thưởng cho bản thân một đôi giày và cười thầm Nhi mày làm được rồi đó, giỏi lắm, cố lên nhé. Nhưng rốt cuộc giờ mình có gì chứ, nothing, bạn bè hầu hết đã đi làm rôi không việc lớn thì việc nhỏ, nói chung cũng có thu nhập không phải phụ thuộc vào gđ. Không có tiền lòng tự trọng của mình cũng chẳng là gì cả. Đã đến lúc cần xem lại quãng đường mình đã đi qua, phải thay đổi tất cả mọi thứ, phải bắt tay tìm lấy may mắn cho chính bản thân mình chứ không đơn giản là ngồi như vậy nữa, bởi lẽ con người ta sẽ không thể nào thất bại mãi được.

Mình quá sai lầm khi nghĩ là sv ngoại thương thì k được đi bán hàng, bán cà phê, quá sai, nghề gì cũng cao quý, có làm qua thì ta mới có kinh nghiệm, thu nhập, học hỏi được nhiều chuyện, miễn là mình sống ngay thẳng không trộm cướp thế là giỏi rồi. Phải làm gì đó để có niềm vui, để cân bằng lại cuộc sống, để mỗi sáng thức dậy không phải đặt câu hỏi là mình đang làm gì đây, đang sống hay tồn tại, có vui hay không hay đại loại là những câu hỏi khác.

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

"Chạm tay vào nỗi nhớ"

 Mấy hổm rầy đang coi phim này nè mê ghê lắm, hay có chất và nhận ra nhiều điều, nuối tiếc cũng nhiều.
OST Chạm tay vào nỗi nhớ
Em bắt đầu chạm tay vào nỗi nhớ
Những yêu thương,trăn trở dậy trong đêm
Dẫu biết rằng,chưa có được tất cả
Một lời sẻ chia để quên đi những nhọc nhằn
Một tiếng vỗ về,cho qua đi những trăn trở yêu thương
Cho qua đi những đem dài thao thức
Vẫn đợi chờ một ngày nào anh nói với em
Dù biết đang ở khoảng cách rất xa xôi
Khao khát muốn nghe lời chân thực trên môi
Niềm kiêu hãnh của em cũng xa rồi
Chỉ còn lại nỗi nhớ anh
ĐK:
Anh đang gần bên em mà như rất xa vời
Phút im lặng như kéo dài bất tận
Em khép chặt bờ mi để cảm nhận hơi ấm
Của giọt nước mắt nghẹn ngào
Khi em vẫn thấy cô đơn
Sao anh không đến,để lau giọt nước mắt cho em
Hôn lên môi em để lấp hết những xa xôi
Em sẽ nén lòng mình mỗi khi gần anh
Để em biết con tim mình đã yêu anh.
Chạm tay vào nỗi nhớ để em biết rằng anh vẫn còn yêu em, còn anh thì mãi mãi yêu em. Mình ấn tượng với cô nhân vật Hà "canpo" trong phim, một cô gái mạnh mẽ, năng động, giàu lòng nhân ái, yêu thương mọi người và nhưng đôi lúc cô không tránh khỏi những phút giây suy tư, chìm đắm trong đau khổ, trong những suy nghĩ về quá khứ. Cô yêu Quân "cậu" và Quân cũng vậy nhưng cả hai mãi vẫn khẳng định tình cảm của mình. chỉ còn có 6 tập thôi, không biết cả hai sẽ đánh mất nhau bao nhiêu lần nữa. Và ấn tượng tiếp theo là Thư - một cô gái lạnh lùng luôn chìm đắm trong nỗ đau của quá khứ, thay vì chia sè với người khác thì cô lại tự mình gặm nhấm nỗi đau. Nhưng ở đời nỗi đau của người nay thì cũng sẽ có một người khác làm dịu nó. Thật may vì có một thầy giáo Minh như thế, có lẽ vì những nỗi đau trong quá khứ mà cả hai đã giúp đỡ nhau chữa lành vết thương của chính mình rất nhiều, liệu sau tất cả hạnh phúc có đến với họ khi họ lần lượt chạm tay vào nỗi nhớ vào những yêu thương đã qua, hồi hộp chờ đợi 6 tập cuối, hihi.
Thật ngạc nhiên khi nhân vật chính của phim này là Ngân Hà do Diệp Anh một cựu hoa khôi ngoại thương hà nội 2009 thể hiện. Mình ấn tượng với lối diễn xuất của cô ở trong phim và thêm một điều nữa mà mình ấn tượng sâu đậm nhất là vì cô áy học ngoại thương.
Vì sao ư??? Vì có lúc mình nghĩ nếu như mình không vào ngoại thương thì sao nhỉ, nếu như mình học một trường khác thì sao. Có vẻ như mình không hợp lắm trong một môi trường ngoại thương năng động này thì phải, phải chăng mình đã chọn nhầm trường, có lẽ trường khác thì tốt hơn, bạn mình học trường khác cũng thành công ghê lắm. Nhưng giờ mình đã hiểu suy nghĩ đó của mình là sai, sai lầm hoàn toàn. Khi nghe đến hai từ ngoại thương không hiểu sao mình đã chú ý thật nhiều, hãnh diện thật nhiều, nói chung là không biết diễn tả cảm xúc ra sao. Mình nhớ lại ánh mắt của nhân vật Anh Thư khi cô nhìn các bạn đi catwalk đó là một ánh mắt chứa đầy đam mê cháy bỏng.
Và mình nghĩ rằng chí ít trong cuộc đời mình, mình đã làm đúng một điều đó là thi vào ngoại thương, một ngôi trường đáng tự hào và đầy mơ ước, giờ mình đã hiểu. Hai chữ ngoại thương đem lại cho mình nhiều thứ hơn mình vẫn tưởng, kéo theo đó là My cũng vào được ngoại thương, mình rất vui, đúng là đầu xuôi thì đuôi lọt, mình không biết diễn tả niềm hạnh phúc của mình ra sao.
Đúng quả thật là trong gần 4 năm đại học mình còn quá nhiều điều chưa làm được, nhiều điều nuối tiếc, nhưng chí ít mình cũng đã vào ngoại thương và tồn tại được đến bây giờ, và từ giờ trở đi mình sẽ sống chứ không tồn tại nữa, để cho xứng với danh hiệu đó, để làm những gì mà trong suốt 4 năm qua mình chưa đủ tự tin và can đảm để làm thì từ giờ mình sẽ bắt tay vào làm hết. có những thứ đã trải qua rồi thì sẽ không quay lại được nhưng nó sẽ cho ta những kinh nghiệm bài học quý báu. Đã có lúc mình từng ước không sống ntn không gặp những người đó, những đó là con đường mà mình đã lựa chọn nên giờ mình sẽ phải chịu trách nhiệm. Có điều ta nhận ra và sửa chữa để cho mọi thứ tốt đẹp hơn thì mới hoàn thiện bản thân được. Mình của bây giờ và một năm sau nữa chắc chắn sẽ khác nhau mình hứa đó, mình sẽ cố gắng hết sức mình, làm những gì mà mình thích, những gì mà mình vẫn chưa thực hiện được, sẽ chỉ nuối tiếc thêm một lần nữa thôi.

Cám ơn bộ phim hay đã mang lại cho mình nhiều cảm xúc như vậy, chờ 6 tập cuối với những tình tiết gay cấn. Và hơn hết là ngay lúc này đây mình đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới, những thử thách mới để không ngừng hoàn thiện mình hơn, cuộc sống của mình là do chính mình quyết định chứ không phải ai khác. Số phận của bạn nằm trong tay bạn, cố lên nhé. Trước hết phải khắc phục tính chậm chạp đi nhé. good luck. "Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng". Mình sẽ làm được và nhất định sẽ thành công, hãy đợi đấy. :)))

Happy new year 2014 and also welcome March :-)

Xin chào năm mới nhé, 2014 rồi đó, và cũng xin chào tháng 3 luôn nhé.
Mình đã vào Sài gòn được gần một tuần rồi đấy, cũng có nhiều thứ thay đổi và giờ đây mình muốn ngồi đây và viết đôi dòng để trút bầu tâm sự. thật sự mà nói không hiểu sao mỗi khi có gì đó không vui thì chỉ cần ngồi đây và viết thế là ok ngay, kể cũng hay nhỉ.
Sau kì nghỉ tết kéo dài và thoải mái nhất từ ngày 12 tháng chạp đến 24 tháng giêng luôn đó, ghê chưa. Đến hôm nay thì cũng đã 6 ngày và mình nghĩ đã đến lúc mình phải làm gì đó, chứ không nên như thế này nữa. mấy ngày qua mình coi phim nhiều lắm "chạm tay vào nỗi nhớ", phải công nhận là phim hay thiệt và ý nghĩa nữa, lâu lắm rồi mình mới thấy một phim việt nam hay và ý nghĩa như thế, 3 tuần nữa là hết, mình cũng mong lắm, nhưng thôi cứ từ từ, vì trong 3 tuần tới mình có nhiều việc phải làm lắm. Mấy hôm nay mình không dám gọi về nhà, vì mình sợ ba mẹ lại hỏi và lo lắng thì khổ lắm, mình quá hư rồi, mình không thể tiếp tục sống như thế này nữa mà phải thay đổi, phải làm gì đó, lo lắng cho cuộc đời của mình. Mình không phủ nhận bản thân mình rất chậm, nói chung những gì hiện tại mình đang trải qua là do mình, chính mình chứ không phải ai khác, mình không dám trách là do ai, hay do tác động từ bên ngoài, vì mình biết nguyên nhân là mình, và chỉ có mình mới có thể khắc phục và trải qua mà thôi.
Mình biết nếu cứ mãi yếu đuối như thế này, cứ mãi chạy theo những thú vui, những bộ phim này thì tương lai của mình sẽ chẳng đến đâu cả. Đã đến lúc cần có những quyết định để thay đổi tương lai và cuộc sống của chính mình. Mình phải thực hiện những ước muốn đam mê của mình. Chợt nhớ tới câu nói của thầy Hoàng trong lần đi học chính trị cuối khóa "Trong cs quan trọng là phải có phong cách sống để dù có đứng ở ngã tư hay ngã bảy của cuộc đời ta vẫn có thể tìm ra cho mình hướng đi."
Xem phim cũng tốt, mỗi người có một thú vui riêng, nên mình nghĩ mình sẽ chuyển sang xem phim nước ngoài để học tiếng anh cũng đến lúc cần phải sống thực tế hơn mà.
Việc hôm nay chớ để ngày mai, mình là chính mình là người có cá tính của riêng mình, bắt đầu ngay từ bây giờ mình phải bắt tay vào thực hiện xây dựng cuộc đời tương lai mình. Mình tin vào thời gian này sang năm mình sẽ là một Diệu Nhi hoàn toàn khác thay đổi và hoàn thiện ở nhiều khía cạnh.
Cố lên nhé, những gì hy sinh hôm nay sẽ có kết quả xứng đáng, hãy tìm ra hướng đi cho riêng mình nhé, và hãy tự hào vì mình là chính mình chứ không phải là ai khác nhé! :)))