Cuộc sống nhàn nhạt, đến cái phương tiện đi lại thôi mà cũng không có nữa, nếu như trước kia thì chỉ có buổi tối và một vài buổi chiều thôi thì giờ là nguyên cả tuần luôn: sáng, chiều và tối, hic, ức chế quá, cứ như là bị què nằm một chỗ ấy. Ai mà không có nhu cầu đi lại, giao lưu, gặp bạn bè, tìm kiếm cơ hội cơ chứ. Thiệt là tủi thân vì suốt ngày cứ quanh quẩn bốn bức tường không làm gì được. Chẳng lẽ chỉ một câu nói: "chị không đi thì để em đi". Nói nghe hay tựa lông hồng cứ y như mình là người có lỗi vậy ý, lúc mình đi dạy thêm lỡ bán cái xe đạp thì nói như tát nước vào mặt, lúc mình cần đi học hay đi thực tập thì toàn lấy cớ này nọ để lấy xe đi, chán thiệt, haiza.:((( con người ta sao vô tâm quá đi, sao lúc nào cũng nghĩ cho mình không à chẳng nghĩ cho người khác gì cả. Mình muốn đi đâu làm gì đều hỏi xem nó có đi đâu không, bận gì không để tránh ra. Sao toàn là mình nghĩ không à. :(
Sáng cố dậy sớm để cho thấy ngày nó dài, dậy sớm để làm cái này cái kia, mà lại chẳng học hành được gì cả, cũng không dám xem phim vì sợ thấy có lỗi với bản thân, tiếng anh còn tệ lắm, công việc thì không có, cứ ở nhà rồi lại ở nhà, muốn đi đâu cũng không được cả, hic hic. Cảm thấy ức chế vô cùng, mình là chị mà sao lại không có xíu quyền lực gì trong tay cả, haiza, chán quá, không biết than cùng ai, đến đi gởi tiền cũng không đi được thiệt thấy có lỗi với ba mẹ quá, một ngày 24h nhanh mà chậm, vui ma buồn u sầu quá đi mất, haiza, biết chia sẻ cùng ai nỗi khổ tâm này đây???
Ta muốn vươn lên tìm cho mình một lối thoát, khóc hoài cũng không được, nghèo đâu phải là cái tội, nhưng nó làm ta cảm thấy thiệt thòi và mất mát nhiều thứ quá chừng...
Nhật kí buồn thôi khép lại tại đây vậy, biết nói với ai cho đã cơn sầu!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét