Hic hic đây là lần thứ 3 kể từ khi đi ở đường phố sài gòn bị cá vàng thổi còi, huhu. Lần thứ nhất, đi đường Tôn Đức Thắng bị thổi, xin quá trời luôn, với lại là năm nhất nữa nên được tha, mà ông đó hiền hiền còn đỡ. Lần thứ hai thì đi với Thủy lần đó mất 150k thì phải, không nhớ. Còn lần này bi đát hơn nhiều, đúng là mắt trái nháy xui thiệt, lần này nháy nhiều lắm, tận 3 lần luôn, mà lần nào cũng ghê, trời xui đất khiến thế nào k biết, hic hic. Cũng do tâm lí cứ thấy ca là sợ, chứ nếu cứ đi bình thường chậm mà chắc thì đâu đến nỗi, cũng chính vì sợ hãi không tự tin vào khả năng của mình mà mới đi sai đường mới vi phạm giao thông, huhu, đúng là ngu, ta ngay thẳng thì có gì mà phải sợ cơ chứ, lần sau cứ đàng hoàng mà đi, gặp mấy thằng cha đó càng phải tỏ rõ vẻ tự tin hơn, chứ k được lo sợ. Hồi chiều mà có tiền đút 100k đi là khỏe rồi, hic giờ bị thu bằng lái lại tốn 600k đây k biết sao nữa. Đúng là đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Nhưng mà nói đi thì cũng nói lại, hôm nay mình học hỏi được nhiều điều lắm, thấy cái xã hội VN sao mà tệ nạn, ngành công an giao thông sao mà thối nát, mục rữa quá đi, chẳng bù cho nước ngoài, hic. Biết trước đằng nào cũng mất tiền, mà mình vi phạm nên k tránh khỏi thì mình phải hành mấy thằng cha đó cho đã mới được, chắc tại thấy mình là con gái nên vậy, hic hic. Mình chợt nhận ra sống trên đời phải có bản lĩnh, hiền nhưng k nhục, k để người ta coi thường. Mình tha nộp phạt vào ngân sách nhà nước còn hơn xuống nước hạ mình, năn nỉ mấy loại người đó, thật vô liêm sỉ, k biết một ngày ăn được bao nhiêu, sống mà k nghĩ hậu về sau.
Tiền đối với mình hiện tại là to thật, 600k chứ ít ỏi gì, nhưng mà mất đi còn kiếm lại được, chứ danh dự nhân phẩm mất đi thì đâu có kiếm lại được, thôi thì một bài học nhớ đời, lần sau hãy cứ làm đúng là được, cũng đừng dại dột đưa ra bất cứ thứ gì, cũng đừng năn nỉ, hạ thấp mình, có lỗi thì nhận và sửa lần sau k như vậy nữa. Con người đôi khi sống cũng cần có phép tắt của riêng mình.
Mình cũng tư duy tích cực giữ lắm thôi thì của đi thay người cũng k nên vì nó mà buồn than oán trách, cũng do mình, phải vui vẻ mà sống và tìm cách xử lý thôi, chứ biết sao. Hãy cứ lạc quan lên mọi thứ đều sẽ đucợ giải quyết. Quan trọng nhật ngay lúc này, phải giữ gìn sk, lo ôn thi toeic cho tốt, học TA cho đàng hoàng, chứ thấy mình năm 4 rồi mà bập bẹ thua mấy em năm 2 nhục quá. Bên cạnh đó kiếm tiền chuộc bằng, hic. K được buồn lo lắng, suy nghĩ lạc quan mọi thứ đều có cách giải quyết cả. Hãy cứ mạnh mẽ lên, cố lên.
À mình cũng k kể cho ai hết đb là gia đình, vì đây là cái dại, cái ngu của mình, mình phải tự gq, mình lớn rồi, sau này tự kiếm sống rồi thấy khó quá, phải khởi nghiệp thôi, thôi xem như một bài học nhé. Mọi chuyện chấm dứt tại đây, giờ thì chăm chỉ lên nào, chí ít mình cũng phải sống đúng với con người, nguyên tắc của mình, torng mọi hoàn cảnh phải bình tĩnh, lịch sự, đừng có kéo người khác vào, vì hành động đó thật kinh tởm làm sao.
Cứ cố lên, đường còn dài lắm, luật nhân quả còn đó, đời người mà, hãy là chính mình, nghèo cho sạch rách cho thơm. Hãy mỉm cưới và bước lên nhé, đâu rồi cũng qua thôi, cuối năm xui thì đầu năm hên. Hết... (còn j nữa mà k nhớ, hic, dạo này trí nhớ kém cần ngủ sớm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét