Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Duyên phận

" Duyên phận" như ánh sáng cuối con đường, gắn kết ta với một ai đó, nhưng ánh sáng cuối con hầm cũng có nhiều kiểu lắm, lúc thì sáng lòa, nhưng cũng có khi chỉ là những tia nắng nhỏ nhoi yếu ớt. Trước đây mình không tin vào duyên phận, nhưng sau khi đọc xong bài note của chị Minh An (chị Phương Nhàn) "Nhật ký nàng dâu 24 tuổi, mình nhận ra được nhiều điều.


Mình không tin vào bói nhẫn à 23 tuổi mình sẽ chống lầy, nhưng giờ lại nghĩ mọi chuyện đâu có biết trước được, duyên đâu ai biết, nên thiết nghĩ giờ phải làm gì đó, vì chẳng lẽ cứ sống như bây giờ của hiện tại nhàm chán, mình phải kiếm gì đó làm thôi, 4 tuần rồi, làm gì cũng được, chưa làm sao biết k phù hợp sao biết chán... Hơn nữa mình k thể nào chấp nhận cs lấy chồng rồi sinh con được, phải có việc làm, phải tận hưởng những gì mình đáng được nhận, làm những gì mình chưa làm được, cs như vậy thì mới có ý nghĩa được.

Cũng hai chữ duyên phận mà mình gặp Trang, đây sẽ là lần cuối cùng mình nói về chuyện này và sau đó thì sẽ cho vào dĩ vãng. Mình thật sự không hiểu vì sao lại có người cố chấp như thế, đôi khi trong cs không phải cứ sống theo lí trí đã là hay, tại sao vẫn còn đó nhưng vẫn thờ ơ, mình đã từng trách bản thân hay đổ lỗi vì ai mà mình có cs sinh viên nhàm chán đến thế, nhưng giờ nghĩ lại tất cả mọi thứ đã qua, quan trọng là tương lai phía trước, quan trọng là biết sai mà sửa, nên giờ sẽ k nuối tiếc nữa, mà sẽ lấy đó làm động lực vươn lên. Nếu là bạn thật sự thì sẽ k làm như thế, cư xử một cách ngu ngốc như vậy, với loại người đó mình k cần phải bận tâm quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều, phải cho ra rìa thôi, là tại họ ích kỉ, đẩy mình khỏi vòng quay mà thôi, những gì đã cho và nhận giờ chỉ là dĩ vãng mà thôi. Sau tất cả những gì đã làm mình k thấy nuối tiếc gì cả, từ giờ gặp mình sẽ coi như không thấy như người xa lạ, không quan tâm, không hỏi han gì cả vì trong trái tim mình, hiển nhiên đã không còn một góc nào cho cái thứ tình cảm hời hợt đó nữa. Mình chỉ mất đi một người ích kỉ, không xứng làm bạn mình, không mình không mất gì cả chỉ là mình gạt bỏ cái xấu lấy cái tốt đẹp mà thôi. Còn người ta đã đánh mất đi một người thật sự yêu thương mình. Giờ tất cả mọi thứ đã tan tành theo mây khói, k còn gì phải luyến tiếc nữa cả, k luyến tiếc nữa, thật là nhẹ người. Đã không còn một chút vấn vương nào. Mình k ghi lên facebook vì mình k muốn làm như thế, chẳng tốt đẹp gì, mọi thứ nên kết thúc trong im lặng vẫn hay hơn. Mình thấy khinh cho cái con người lên face viết này viết nọ, đạo đức giả, ẩn ý này nọ qua bài hát, im im, thay đổi thái độ chỉ sau một đêm hay lên face để ghi này nọ, khinh dưới mọi hình thức.
Giờ cảm thấy rất thoải mái và dễ chịu hehe
P.S Sáng nay đã dậy sớm thấy được thứ ánh sáng kiên sa từ mặt trời buổi sớm mai ấm áp dễ chịu và tràn đầy sức sống, sẽ cố gắng hơn nữa nhất định sẽ thành công haha, dự là a tháng nữa sẽ có xe máy, và đầu tháng 4 sẽ có việc làm, k thể lùi lũi ở nhà 30.4 và 1.5 được, chaizo hehe

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét