Từ đầu tuần nay cho đến giờ, mình thật sự vẫn hông biết mục đích sống của mình là gì nữa, hic hic. Học thì lười mà hay mơ mộng này nọ lung tung. Hết vào facebook rồi lại kiếm phim và hòng, để rồi nhìn lại quãng thời gian đã tiêu tốn mà nuối tiếc.
Khi nhìn vào cs của người này của người kia rồi không biết sao lại tiếc nuối quá chừng, sao họ lại làm được như thế, sao lại thành công trong khi mình hơn 20 tuổi đầu mà vẫn trắng tay, không làm được gì cả thế này không biết nữa.
Học hành thì lười bao nhiêu kế hoạch đặt ra rồi lại nằm xó đó chứ có đươc cái gì đâu cơ chứ, rồi lại ghen tị. Cảm giác thấy mình bất lực và tệ ghê gớm, mình phải làm sao đây??? Người ta có câu làm gì cũng phải có chữ nhẫn trong đó: nhẫn trong từ nhẫn nại, kiên trì, còn mình thì làm gì cũng muốn bỏ dỡ nữa chừng không à. Hic. Cảm thấy bản thân tệ quá trời.
Thời gian cứ như con thoi trôi qua thật nhanh, mới thứ 2 đó rồi lại cuối tuần, mới sáng tinh mơ thì đã là xế chiều, đời người cũng vậy, mới đó mà đã đi được gần 1/4 cđ rồi.
Phải chăng ta cần phải sống vội vàng hơn, bước đi nhanh hơn, dậy sớm hơn để kịp cảm nhận rằng cuộc sống quanh ta vẫn còn tồn tại, để ta biết rằng mình vẫn còn sống và có ý nghĩa với đời.
Ta chỉ mong rằng đôi lúc mình đừng quá bận rộn để mình không bị kẹt trong cái cuồng quay của cs để ta được thở, được tận hưởng và làm những gì mình muốn.
Nhưng cũng có lúc ta mong rằng mình đừng nhàn rỗi quá, vì lúc ấy cs thi vị quá, không có những cuộc phiêu lưu, những mạo hiểm, cuộc đời như đen tối hẳn đi.
Ta muốn đắm mình trong những điều mới lạ, muốn mỗi ngày là một trải nghiệm mới thật thú vị, ta phải làm gì với cuộc sống hiện tại của mình đây??? Một câu hỏi mà không ai trả lời ta được, ta phải làm sao đây?
Phải chăng trên đường tìm kiếm hạnh phúc thì chúng ta đã nhận được hạnh phúc mà không cần phải đến cuối con đường mới thấy được hạnh phúc thật sự. Phải chăng ta cần phải thay đổi, bước ra khỏi cái vòng an toàn này để tìm cho mình một hướng đi một con đường mới mà trước đây chưa bao giờ mình nghĩ tới.
Có nên chăng ta phải tự mình làm tất cả những điều này bằng chính mình.
"Bâng khuâng đứng giữa hai dòng nước
Nên chọn một dòng hay để nước trôi"
Đã gần hết tháng 9 rồi, chỉ còn 10,11,12 thôi đấy, liệu có kịp không đây, khi những dự định quá nhiều mà lại quá ư là lười biếng.
Vẫn một câu băn khoăn, trắc trở, phải làm sao đây? Liệu phía cuối con đường có phải là ánh sáng không, hay là giông tố bão bùng???
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét