Chiều nay mưa to lắm, đi dạy về mà ướt như là chuột lột luôn, hic hic.
Vì đã đăng kí hồi sáng nên mình tám với mẹ, vì papa đang ở dưới nhà O chơi ùi.
Vẫn là những câu chuyện đó, nghe mẹ than là nhà hết tiền rồi, rồi nào là mong đợi con ra trường, rồi bla bla đủ thứ chuyện trên đời, nc xong làm mình phải suy nghĩ lại nhiều chuyện quá trời luôn. Hic hic.:(((
Thứ nhất, là chuyện tiền bạc, mình nhận thức được là gia đình đang thiếu tiền, thiếu nhiều lắm, mình lại không muốn lãng phí vào khoản tiền tiết kiệm kia vì rút ra thì dễ chứ bỏ vào thì khó lắm. Mình còn không nói với mẹ là mình còn rút quá 2 triệu nữa, hic. Mình tính khi nào nhận lương thì sẽ tự đóng học phí, ôi chao đồng lương ít ỏi mà còn phải chi cho bao nhiêu là thứ, muốn làm bao nhiêu là chuyện. Nào là mua áo nè, đi học nè, đi làm tóc nè, tùm lum thứ. :(
Muốn gánh đỡ bớt gánh nặng cho ba mẹ, nhưng không biết phải làm sao, cũng muốn đi làm lắm, giờ thì mình phải cố gắng hoàn thành khóa luận trong vòng một tháng như đã đề ra, rồi kiếm việc gì đó làm thôi. Mình sợ cảm giác là mong muốn làm quá nhiều thứ, nhưng rồi đến khi ra trường lại không làm được và lại chỉ kiếm được có mấy triệu xoay sở cho bản thân còn không đủ lấy đâu mà giúp gia đình. Sợ cái cảm giác là mình không làm được những gì mà mình thích, nhưng công việc mà mình hằng mơ ước. Sợ phải bó hẹp bản thân trong một không gian chật hẹp, sống theo cách mà mình không mong muốn, hay làm điềy gì mà bản thân không muốn lắm. Vì sợ những điều đó nên giờ mình phải cân nhắc thật kĩ và học thật tốt, mấy tháng này là tháng quyết định đó.
Đôi khi trong cs ta phải hi sinh một số thứ để đạt được một cái gì đó cao xa hơn, ý nghĩa hơn. Suy nghĩ cũng quan trọng lắm và hành động cũng vậy.
Mình thất vọng lắm, khi My đi làm cũng được nhiều tiền, nhưng lại không giúp đỡ gì cho gia đình, mãi chỉ suy nghĩ cho bản thân mà thôi, nếu em biết giúp đỡ gia đình thì tốt biết mấy. Lần nào mình nói ra thì nó cũng cãi là em biết rồi, em đang tiết kiệm để có việc, có việc gì không biết nữa. Nói hoài thì cũng thôi, nhiều khi bức xúc nhưng cũng không biết nói gì, thôi thì chuyện đời, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, ai biết đâu mà lần, quan trọng mình là chị cả luôn sống và suy nghĩ cho gia đình thế là được rồi, chí ít có một người hi sinh cũng tốt mà.
Còn biết bao nhiêu chuyện bức xúc mà nói không nên lời, hic. :(
Thứ hai, là chuyện đi học tiếng Anh, mỗi tháng học nghe nói là 700, nhưng mình chỉ nói với mẹ là 500 thôi, vì nhiều quá mà. Mình còn tính đi học khóa ielts nữa, nhưng không biết kiếm tiền đâu ra đây. Mình phải suy nghĩ lại thật kĩ về việc học của chính mình, là học khóa học này mình được gì, chứ không chỉ đơn thuần lên học rồi về ngồi không được, giờ phải thay đổi tất cả mọi thứ, phải biết được mục đích cho thật là cụ thể. Học để làm gì. Mình thật sự muốn đi dạy lắm, đó là đam mê của mình, và mình phải cố gắng thực hiện đam mê đó. Mình còn muốn đi du học chuyên ngành tâm lý nữa, mình muốn học thạc sĩ ở nước ngoài lắm, mình sẽ cố hết sức để thực hiện. Mình tự tin là mình sẽ làm được, nếu như mình kiên nhẫn và có quyết tâm.
Từ ngày hôm nay, mình sẽ nhìn lại chính mình và sẽ cố gắng theo dõi sự tiến bộ của mình qua từng ngày. Một tuần từ thứ 2 đến chủ nhật đi nhanh như chớp mắt, phải cố gắng và tranh thủ thời gian nhé. Sức khỏe cũng quan trọng, không ai thương mình bằng chính mình cả, mình phải thương lấy mình thôi.
Còn bao nhiêu thứ nữa mà quên mất tiêu rồi, thôi thì cố gắng lên nhé, tương lai của mình là do mình quyết định đó, chaizo.
Ta cứ để cho thời gian vô tình trôi đi, không bắt tay vào làm việc gì thì sẽ không bao giờ hoàn thành được, phải tự nhủ rằng, mình làm được, mình sẽ thành công, chaizo.
:)))
Đã có thể mỉm cười và tìm thấy con đường phía trước mà mình sẽ đi qua là gì :P
:) - Cảm thấy hạnh phúc quá.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét