Nghe có lạ đời không??? nấu ăn xong lên nhà mệt quá, tính ngủ xíu cho khỏe rồi đi chợ, ai dè ngủ mê mệt quá dậy không nổi luôn, lúc mở mắt ra thì đã là 12h42, ôi thôi thế là mai lấy gì ăn đây. Vào tắm một cái ra xong thấy khỏe lên face thấy bạn học ngân hàng đã chụp hình tốt nghiệp thế là ra trường rồi đó...
Cứ tự nhủ là không sao đâu, nhưng một tuần từ thứ 2 đến thứ 6 trôi qua nhanh quá, ai cũng có việc làm rồi, hàng sáng dậy nấu ăn, thấy chị Nguyệt mỗi ngày xúng xính một bộ váy đi làm thật thích. Giờ cả gia đình chị Nguyệt cũng không hỏi mình là em chưa có việc làm à, bởi lẽ quá lâu rồi, nhất là đối với một sinh viên ngoại thương. <_>
Càng nghĩ thì lại càng buồn, không có một sinh viên Ftu nào như mình đâu nhỉ ra trường mà ở nhà thế này đây, chẳng lẽ cái cv của mình nó xấu đến thế hay sao cơ chứ, chẳng lẽ ở cái thành phố rộng lớn này kiếm một việc làm lại khó đến thế, chẳng lẽ nơi đây không còn chấp nhận mình nữa. 4 năm chưa có khi nào rủng rỉnh tiền để mua những gì mình thích, còn đi bộ nữa chứ... Không lẽ cứ mãi sống và chờ đợi thế này sao. Ước mơ, cuộc sống, tương lai liệu có phải do mình tạo nên, nhưng làm sao tạo dựng được khi ngay cả một cơ hội cũng không có??? có ai có đời sinh viên như tôi không??? Những ngày tiếp theo trong tháng tư này rồi sẽ ra sao đi về đâu đây, tôi lại tiếp tục như thế nào đây??? Cảm thấy bất an quá, muốn quên đi tất cả, hỡi công việc hãy đến với tôi đi, chờ đợi làm tôi mệt mỏi quá, tôi phải làm gì đây???
:(
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét