Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Ngày giỗ tổ :)))

Mới đọc xong một bài báo trên afamily.vn một bài thì bố chồng quá tốt mua băng vệ sinh cho con, bài thì bố chồng nhìn con dâu tắm, bài thì mẹ chồng đánh con dâu đến động thai. Đọc xong mà ngẫm trên đời đúng là có nhiều chuyện thật lạ đời làm sao, con mình sinh ra thương còn không hết, sao cứ là con dâu thì k được yêu thương, cứ như là osin ấy...

Đọc xong mình càng có quyết tâm cho những kế hoạch dự định của mình, quyết tâm không lấy chồng sớm, phải dành được suất học bổng đi du học thạc sĩ để mở mang kiến thức, tầm nhìn, để đm lại cho bản thân một cs tốt đẹp hơn, mình biết bản thân mình là người tốt đối xử cũng rất là chuẩn mực, vì thế mình đáng được yêu thương và hạnh phúc, thà chậm mà chắc còn hơn vội vàng mà hỏng cả một đời người, mình sống với người ta cũng cả đời người chứ ít ỏi gì.

Hôm qua đi gặp Thẩm và Thảo Phương về, thật lạ là không hiểu sao mỗi lần đi gặp về là mình lại tràn đầy quyết tâm nhiệt huyết phải thực hiện cho bằng được kế hoạch đi du học, có nhiều động lực lắm chứ k phải như gặp trang nhỏ, đúng là gần mực thì đen gần đèn thì sáng.

Mình không muốn thông qua trung tâm vì đi làm cả đời để dành biết được chừng nào mà tốn hết 100 triệu phí quá, người ta xin được vậy thì sao mình không xin được. Không nhất thiết là phải đi Úc, mình muốn đi tất cả mọi nơi, mà hơn nữa là mình phải đi vì mình muốn trưởng thành và khẳng định chính bản thân mình, trong mắt gia đình mình, mình vẫn còn nhỏ bé lắm không làm được gì hết á.

Mình nghĩ rồi cũng không nên đặt nặng trách nhiệm lắm với gđ, quan trọng là trong tim mình luôn có gia đình thế là đủ rồi, mình trước hết phải sống cho mình thật là vui vẻ và hạnh phúc, vì ý nghĩa của cs đơn giản là như thế mà, thế là ok rồi.

Lần này mình tính không nói với ai hết cứ thế im lặng mà thực hiện, mà cố gắng thôi, vì cứ nói ra người này nói vào người kia nói ra, k động viên gì mình còn làm mình nhục chí nữa, nên cứ cố thôi, đến khi thành công rồi mới nói, chắc chắn mình sẽ làm được, đó là con đường mà mình đã chọn và xác định đi dẫu biết sẽ rất khó khăn, đầy chông gai và nước mắt... Nhưng mình sẽ cố, mình không muốn cs như hiện tại.

Vì thế nên từ nay khi quyết định làm gì mình phải dứt khoát không được để mất thời gian mới được, cơ hội chỉ đến có một lần mà thôi, mình không muốn phải hối hận, mình muốn mở ra một chân trời mới khi mình 23,24, 25 tuổi và mình chắc chắn sẽ làm được, mình sẽ thành công. Mình chắc là sắp đi pv đó lần này phải cố gắng thành công mới được, do mình mà đừng đổ lỗi cho ai khác, cố lên nhé, phải nắm lấy cơ hội...

Con người ta thường không hay dám nhìn vào sự thật mà lúc nào cũng trốn tránh, khi tháng 2 hỏi mình có việc chưa, mình nói chưa chị ạ, chị Nguyệt nói khoảng đầu tháng 3 mới nhiều, đến khi tháng 4 hỏi lại mình nói chưa thì chị nói thời buổi kinh tế khó khăn mà, đó chỉ là bào chữa thôi, do mình chưa cố hết sức mình đó, nên mình sẽ cố, dám nhìn vào điểm yếu thất bại mà cố vươn lên. Lần này phải được là do mình mà, may mắn chẳng phải là do mình tạo cơ hội cho nó đến sao, đừng tự mình đánh mất đi cơ hội do sự bất cẩn của mình. Hơn vậy thấy làm ở vn lương bèo quá, thế nên phải đi du học, thôi cố lên nha, cứ đi đi rồi sẽ đến đích mà thôi, ai cũng giỏi hết quan trọng có tìm ra hay không mà thôi, cố lên nhé. :)))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét