Mình viết nãy giờ mà giờ nó out hết rồi, rõ chán, nhưng thôi có than thở thì cũng k được gì, đằng nào thì nó cũng đã mất hết có than thở thì cũng k có nữa, mà dù sao thì đó là một entry buồn, mất cũng k sao. Mình chỉ muốn tóm tắt lại là thế này.
Mình nuối tiếc vì những gì đã lãng phí trong thời gian qua, mình nuối tiếc, nên giờ muốn thực hiện ước mơ của mình, mình phải học tiếng anh thật nhiều và đầu tư thật nhiều thời gian hơn nữa.
Con người ta cái bản ngã, cái tôi cá nhân quá lớn, mà đôi khi để vuột mất khỏi tầm tay những gì quý giá, đáng trân trọng nhất. Iu thương một người là tốt, nhưng iu thương nhiều quá mà đôi khi ta trở nên ích kỉ, mù quáng. Chia tay đâu có phải là hết, làm chấm dứt tất cả. Đôi khi ta không sai, mà đúng là đằng khác nhưng ta vẫn là người chủ động níu kéo, đơn giản vì ta cần, ta cảm thấy nó quan trọng. Bỏ đi thì không đáng, thấy cũng tội, đôi khi còn bị ám ảnh trong cả giấc mơ nữa. Thôi thì ta cứ làm theo những gì con tim mách bảo đi, chí ít hãy một lần nói tất cả để mình ra đi đi được nhẹ nhàng và dễ chịu. :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét