Không lẽ tôi đã sai, đã quá nóng vội và chưa suy nghĩ thấu đáo.
Chẳng lẽ sau giông sẽ là mưa bão kéo đến. Con người mà tôi từng coi là bạn thân bây giờ tôi không đủ tự tin để mở miệng ra nói chuyện với họ.
Phải chăng tôi đã quá tự tin vào mọi thứ sẽ đi theo đúng như hướng mà mình nghĩ, tôi lo sợ quá, lòng tự tôn của tôi quá cao, không cho phép tôi quay đầu lại mà chỉ là đi về phía trước mà thôi.
Co phải tôi đang đánh mất tự do của mình, đang rời khỏi một cái hang này để đến một cái hang khác. Tôi chán cái nơi mà tôi đang sống, và cũng không mấy hứng thú với cái nơi mà mình sắp đến. Tôi cảm thấy mất lòng tin với thái độ và cách sống của mọi người. Một tuần qua thật lâu thật chậm làm sao, tôi không làm được gì cả, cả tâm trạng cũng không tốt nữa.
Là tôi đã sai khi cứ có tư tưởng rằng, cứ để đấy làm sau cũng được, ở đây nguyên một tuần mà tôi không viết đươc một chữ nào, vậy khi qua đó mọi thứ mới mẽ và không biết chuyện gì sẽ xảy ra liệu trong một tháng ngắn ngủi thì tôi có thể làm được gì. Liệu tôi có đủ dũng khí để sống tốt, thực hiện được ước mơ của mình hay không? hay một năm, hai năm, năm năm, mười năm nữa cs của tôi cũng vậy, chỉ dậm chân tại chỗ mà thôi.
Thật khó để tìm ra một chỗ dựa vững chắc cho bản thân mình, ngay lúc này đây và ngay tại nơi này đây tôi cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng.
Bình thường qua chơi thì như vậy, lúc sống thì sao???
Mà sao tất cả mọi thứ tôi đều phải là người lo lắng, gồng mình ra chịu hết, sao tôi phải lo lắng quá nhiều thứ vậy. Tôi mệt mỏi quá, dù sao thì cũng muốn sống riêng một mình thôi.
Ánh mắt mọi người, cách nói chuyện, cư xử của họ, tôi làm gì sai hay sao, sao lại đối xử với tôi như thế.
Sao trước mặt ba mẹ lúc nào tôi cũng phải luôn tỏ ra vui vẻ cơ chứ, khi thật sự mình đang cảm thấy rất tồi tệ. Thật không biết khi nào thì mới thoải mái, ngủ một giấc cho ngon.
Chẳng lẽ tôi sắp phải vào một cái lồng son thiếp vàng hay sao, nhung nào có sung sướng gì chỉ có cô đơn mà thôi.
Tủi thân khi hiên tại đang sống với em gái mà còn tệ hơn là sống một mình, cái cảm giác, linh cảm mọi thứ sao mà tồi tệ quá. Thật cuộc đời quá đơn độc, mình không thương mình thì ai thương mình đây???
Đây là cs mà mình đã lựa chọn ư? Mọi thứ xung quanh quá ồn ào và một mỏi làm sao, lại ko tìm được ai để nói chuyện chia sẻ cả, lại đành phải một mình âm thầm chịu đựng vậy thôi. Mình có đang được hạnh phúc và có một cs tốt không? Khi nào thì mình mới có được một tầm nhìn đủ rộng đủ bao quát để nhìn mọi thứ đây??? Để biết được cái gì là xấu cái gì tà tốt? Làm sao để có một cs không phụ thuộc vào người khác đây, làm sao để có thể sống mà chỉ quan tâm tới mình nghĩ gì, muốn làm gì đây???
Phải chăng đã đến lúc nhìn nhận lại cs và thay đổi, đúng là không tin ai được ngoài mình, vì bản thân mình là quan trọng nhất. :(
Thôi cs mà phải có lúc thế này lúc thế kia, quan trọng là những lúc như thế ta biết làm gì đó để vượt lên, chắc chắn rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.
Đôi lúc phải sống và nghe theo bản thân mình xem thử nó cần gì muốn gì, chư ko phải cứ nghĩ cho ba mẹ là tốt. Vì mình sống chứ không phải ba mẹ sống, mình cũng cần có cảm nhận, cs của riêng mình chứ. Thôi đi rửa chén, tắm rửa mai tính tiếp. Đừng bao giờ chối bỏ quá khứ, vì có qk thì mới có hiện tại rồi tương lai. Cũng đừng nên quá chắc chắn về mọi thứ, hãy cho mình một đường lùi nha. Cũng đừng tiêu tiền phung phí và tốn kém, có tiền là trên hết để còn đề phòng những tình huống bất trắc. Dù sao thì sau mọi chuyện ta cũng sẽ học hỏi được cái gì đó, tốt thôi, sẽ trưởng thành thôi mà. Cứ tin tưởng vào ngày mai mọi thứ sẽ tốt đẹp và ok hơn, cố lên nhé.
:)))
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét